Trang Nhà Khóa 2 C̣n Đó Những Qua Đi NLM50 Âm Hưởng Blao Tung Cánh Chim Bay

 

NHỮNG NẺO ĐƯỜNG ĐẤT NƯỚC

HUY LỰC BÙI TIÊN KHÔI

(Sinh viên Bùi Tiên Khôi ban Canh Nông, được gởi đi tập sự các miền của đất nước miền Nam trước khi tốt nghiệp 1959 -BKY ghi chú)

Tôi đã đi

từ Cà-Mau ra Bến Hải

tôi đã dừng lại

khắp các nẻo đường

nước xanh màu bát-ngát đại-dương

hay trùng điệp núi rừng cao-nguyên đất đỏ

tôi đã qua

khắp các đô-thành nguy-nga to nhỏ

bãi bể đồi thông

lúa Hậu-giang bát ngát ngập đồng

dừa Bình-Định tô xanh miền cát trắng

Tôi đã gặp

cô gái sông Hương tóc thề bay trong nắng

vành nón nghiêng nghiêng che cả bầu trời

tôi đã về

miền quê nhỏ xa-xôi

trưa buồn tẻ theo tiếng gà eo-óc.

Tôi đã theo xe

qua những quãng đường gian-nan khó nhọc

Đà Lạt - Pleiku

đất đỏ lên hương gió bụi mịt mù

cảnh xơ xác hay thần tiên quái-dị.

Tôi đã nghỉ lại

đêm trăng rằm Quảng Trị

nằm nghe sông Bến Hải khóc chia đôi

một chiếc cầu mà hai nhịp xa xôi

vằng trăng xẻ đôi phần ngăn cách.

Tôi đã ghé

đồng U-Minh qua bao bụi bờ sông lạch

nước phèn chua bụi rậm quấn chân giày

đêm không mùng mặc cho muỗi no say

sao thổn-thức trên đọt cây rừng cô quạnh.

 

Tôi ở lại

thủ-đô chiều mưa tạnh

đời dâng lên những làn má căng tròn

bàn tay gầy xoay mạnh chiếc ly con

bao mộng-tưởng ngất-ngây cùng hớp rượu.

 

Tôi đã về

Phan-Rang và với Tháp-Chàm kỳ-cựu

canh trường say trong giấc ngủ ru con

giọng hời...hời...não-nuột héo-hon

nghe nức nở tưởng như chừng đứt ruột

 

Tôi đã lang thang

giữa đồn điền Ban-Mê-Thuột

ly cà phê chôn tiếng gọi lên đường

trống bập bùng đêm hội trên truông

hoang sơ quá lõa lồ cô gái Thượng

 

Tôi đã ngồi

trên đập Đồng Cam khi nắng chiều đổ xuống

theo nước về cho đồng ruộng thêm tươi

đôi vợ chồng tát nước hò ơi!

gầu nước đổ theo tiếng lòng hối hả.

 

Những nẻo đường đã qua

làm sao tôi nhớ cả

từ quanh-co khúc-khuỷu ở thôn quê

hay đại-lộ phẳng-phiu tấp-nập kẻ đi về

thơm biết mấy những nẻo đường đất nước.

 

Những người tôi gặp được

dầu lạ hay quen

dầu kẻ giàu sang hay lam lũ nghèo hèn

dầu cụ già bảy mươi, cô gái ngây-thơ mười tám

dầu chị sinh-viên trắng xanh

hay bác nông dân đen xạm

dầu Bắc Nam Trung

ôi đẹp làm sao duyên thắm vô cùng

tôi yêu cả những con người đất Việt

những chuyến đi qua rồi tôi rất tiếc

làm sao sống lại những con đường

làm sao về gặp lại kẻ yêu thương

tôi ao-ước chuyến đi dài bất-tận.

 

Huy Lực Bùi Tiên Khôi

 


ÂM HƯỞNG BLAO

Trang Nhà Khóa 2 C̣n Đó Những Qua Đi NLM50 Âm Hưởng Blao Tung Cánh Chim Bay