Trang Nhà Khóa 2 C̣n Đó Những Qua Đi NLM50 Âm Hưởng Blao Tung Cánh Chim Bay
 
Đường Lên Xứ Blao  

 Thiên Cảm Lê Hữu Trung

Cuộc đi xe bằng xe máy (Honda C.50 đời 1969) từ Saigon đến Bảo Lộc theo trục lộ 20 được thực hiện vào thời điểm đẹp nhất: mùa khô cuối 1993 (từ 26 đến 28.12.1993), đúng vào mùa trăng sáng (từ 14 đến 16 tháng 11 Quư Dậu).

Cảm giác mới, xúc động mạnh, niềm vui lớn của hai bạn đồng hành đường xa LHT và HKN chỉ kéo dài trong 60 tiếng đồng hồ (3 ngày, 2 đêm) trên đoạn đường 215 cây số (từ Saigon đến Bảo Lộc và từ Bảo Lộc

đến thác Đam Ri) là những h́nh ảnh khó phai mờ, những dư âm không bao giờ tắt, kết thành những đoạn hồi kư lúc nào cũng c̣n đó.

Món quà đầu tiên của Thiên Nhiên

Cái se lạnh của buổi sáng mùa đông, mùa Noel, với bầu trời cao ngút, xanh thẳm, tinh khiết, với những vết mây bạc óng ánh như những sợi tơ mỏng thơ thẩn đó đây và những tia sáng lung linh rực rỡ trên muôn cành cây lá...là món quà đầu tiên thiên nhiên

dành cho hai nhà "du hành đường xa" (= du lịch + du ngoạn +du khảo + du thám v.v..) biểu tượng t́nh bằng hữu trong sáng thi vị.

Giây phút thi vị ban đầu.

Bữa điểm tâm bên quán vệ đừơng với ly cà phê đen ấm ḷng ḥa trong niềm hân hoan khi được tiếp nối đường xa về miền đất cao tận chân trời Đông Bắc và chặng dừng chân ngửa ḿnh bên dưới hàng cây cao su Dầu Giây nh́n lên bầu trời xanh biếc xuyên qua cành lá


ÂM HƯỞNG BLAO

xanh tươi trong nắng vàng rực rỡ ấm áp... là hai h́nh ảnh thi vị gợi cảm của chặng đầu chuyến "viễn du".

Suối Tiên: màu xanh vẫn c̣n xanh

Tái ngộ với địa điểm du lịch SUỐI TIÊN Đa Ḥa nơi có sinh hoạt của con người nhưng màu sắc của hoang dă vẫn không phai. Đồi 

núi chưa mất màu xanh sống động. Suối nước trong mát chưa lụy mùi ô nhiễm. Du khách cảm thấy lâng lâng nhẹ nhàng khi giáp mặt với cảnh

vật vừa mang nét hoang sơ vừa kết hợp hài ḥa với bàn tay tô điểm của con người.

Đèo Chuối: những bước chân âm thầm dưới ánh trăng.

Những bước chân âm thầm nhịp đềudưới đêm trăng (14 âm lịch) dọc theo quốc lộ 20 từ Suối Tiên đến Đèo Chuối (= 2 km). Ánh trăng thấp thoáng xuyên qua các tàn cây vệ đường soi bóng hai nhà "thám hiểm rừng đêm". Vượt qua cái bảng "Đèo Chuối đường dốc quanh co 4 km",

 cây rừng siết lại gần hơn, ánh trăng không xuyên thấu hết không gian âm u đen tối của đêm rừng hoang dă. Con đường trước mặt uốn cong như thân rắn loang lổ giữa bóng tối và ánh trăng. Hoang vắng quá nếu không lắng nghe đâu đây tiếng suối róc rách, tiếng hu... hu... từng chập của loài chim săn đêm, tiếng rỉ rê của côn trùng từ các bụi rậm đen tối. Đến tận chân núi mờ ảo, trước mặt hai nhà thám hiểm là rừng cây dày đặc như một bức tường đen cao vút kết thành những bóng đen ma quái ở phía trên đỉnh núi.

KỶ YẾU HẢI NGOẠI KHÓA II NÔNG LÂM MỤC BLAO 1956-1959

Qua ánh trăng, cây rừng và chân núi h́nh như chỉ hé mở một khoảng hẹp cho con đường đi vào thung lũng của đèo, hun hút đen tối như một đường hầm sâu thẳm. Hai nhà thám hiểm đă thực hiện ước mơ từ lâu : thưởng ngoạn cảnh trăng rừng ngay tại Đèo Chuối. 

Núi Lu-Bu ĐaḤa: ước mơ chưa thỏa.

Rời Suối Tiên, dọc theo thung lũng suối Đa Ḥa xuất hiện dăy núi đồ sộ ở phía trái, về hướng Tây Bắc, người 

núi Lu-Bu, xa tít, màu lam, lúc dân địa phương gọi là ẩn lúc hiện với khối đá ở chóp đỉnh có dạng sừng con tê giác. Đỉnh núi này đă ám ảnh tôi từ lúc c̣n bé trong những chuyến đi Đà Lạt - Sàigon - Đà Lạt. Tôi hằng mơ ước ngày nào đó trèo lên chinh phục đỉnh núi cao nhất vùng Đa Ḥa này. Thấy lại núi xưa, ước mơ lại đến với tôi, nhưng cũng chỉ là ước mơ và ...mơ ước mà thôi. Tôi lặng buồn khi nghĩ đến tuổi tác và thể lực. Khối núi đang lùi dần lại đàng sau. Tôi ngoảnh lui nh́n cho đỡ thèm khát.

Đèo Blao: niềm vui bên ghềnh đá, bên lũng sâu.

Hai chiếc Honda rú mạnh leo lên đèoBlao (đèo Bảo Lộc). Trong gần nửa thế kỷ, tôi đă qua đây có lẽ gần đến trăm lần. Nhưng hôm nay tôi mới được tiếp cận thật sự, chủ động được thời gian và góc độ nh́n. Trước ngày lên đường tôi dự kiến sẽ ngừng lại trên con đèo này bất cứ đoạn nào, không lệ thuộc thời gian, nh́n và chụp ảnh cho hả ḷng, và hôm nay tôi đă toại nguyện. Bên ghềnh đá thẳng đứng, bên thung lũng sâu thẳm, trên dưới xa

 


ÂM HƯỞNG BLAO

gần, đường đèo như sợi dây bé nhỏ len lỏi qua các triền núi, uốn khúc cheo leo cạnh vực thẳm. Đây suối, kia thác, xa gần núi núi non non kết thành một bức phông hùng tráng tuyệt vời của thiên nhiên. Phải đứng lại lâu mới cảm được cái sầm lắng rậm rạp màu xanh cây lá và cái khoáng đạt chơi vơi của núi cao hố rộng. Cùng không gian, nhưng hai thời điểm (trưa lên đèo, sáng xuống đèo) đă cho tôi hai cảm giác thưởng ngoạn khác nhau ḥa trong xúc động ngây ngất trước cảnh mây trời cây lá núi non hùng vĩ

 

Phi Long cưỡi Honda leo đèo Blao

ngày 27-12-93 để về thăm trường


KỶ YẾU HẢI NGOẠI KHÓA II NÔNG LÂM MỤC BLAO 1956-1959

của con đèo hoang dă này, qua màn sa mù mờ ảo trong buổi sáng mai và dưới ánh nắng rực rỡ ban trưa. Lên hết đèo tôi cảm thấy bịn rịn luyến tiếc nhưng hân hoan v́ vừa đạt được đỉnh cao tuyệt vời của chuyến đi.

Nông Lâm Mục Blao: kỷ niệm đâu rồi

Trở lại ngôi trường xưa ba lần: sáng, trưa và đêm trăng rằm. Mỗi thời gian là một nỗi niềm và cảm xúc riêng. Sau 34 năm, kiến trúc và cây cỏ c̣n lại trong một h́nh hài tàn tạ. Không gian thu hẹp.

Tôi đến đây để làm ǵ ? Cảnh cũ c̣n đó, nhưng người xưa tản mát về phương trời nào. Người "lữ khách" cô đơn đến đây t́m một vết tích của riêng ḿnh đă tồn tại trên 30 năm, nhưng buồn thay, vết tích nay đă bị xóa sạch. Nếu không có đêm trăng Nông Lâm Mục Blao thơ mộng với Hoàng Hoa Lộ c̣n nét duyên dáng thuở nào (dù hiện nay chỉ c̣n một hàng cây Cassia Siamea chưa trổ hoa vàng), với Đại B́nh ḥn núi gợi cảm quên nhớ, th́ chuyện trở lại ngôi trường xưa của người học tṛ cũ sẽ là vô bổ, vô nghĩa !

Những đồi xanh và... đồi xanh.

Đến Bảo Lộc mà chưa vượt qua các đồi dâu tằm và đến nh́n tận mắt thác Đam Ri, th́ xem như chưa biết Bảo Lộc. Hai con ngựa sắt già yếu vừa vượt qua chặng đường dài, lên đèo mệt mỏi, chưa được nghỉ ngơi bồi dưỡng th́ lại phải tiếp tục phần lộ hành c̣n lại về hướng Bắc của Bảo Lộc. Hai bạn đồng hành đă phải ngỡ ngàng trước cảnh bao la dập d́u đồi xanh và đồi xanh thoang thoảng nối tiếp nhau đến tận chân trời. 


ÂM HƯỞNG BLAO

Những hàng cây dâu tằm bụi thấp cành thanh thoát lá xanh tươi thẳng lối uốn tṛn bất tận trên lưng đồi...và đặc biệt có rừng thông xanh trải rộng ra như một tấm thảm vĩ đại bên dưới chân đồi. Con đường nhựa lượn quanh đồi hoặc trèo lên đỉnh rồi đổ xuống chân đồi với những triền dốc khá đứng. Hai xe chạy cách nhau khoảng 300-500 mét. Từ đồi bên này, tôi thấy chiếc xe của người bạn đồng hành lăn bánh trèo lên đồi kế tiếp và cứ như thế, hai con ngựa sắt vượt 18 km để đến thác Đam Ri.

Đam Ri: hoang dă quư nhất.

Hoang dă, thâm sâu, hùng vĩ...đấy là những lời thốt lên để ca ngợi một thác nước lớn của miền sơn cước : ĐAM RI. Cây rừng nguyên thủy cao ngút rậm rạp như đang che dấu bên dưới ḷng sâu thẳm cái kỳ quan thiên nhiên này mà khi len lỏi xuống được bên dưới chân thác, ta mới ngỡ ngàng trước màn nước bạc cao vời vợi tận trời xanh đang 

xé không gian yên tĩnh đổ xuống như một bức tường khổng lồ trắng xóa, ầm ầm... 

Thật đáng bơ công vượt trên 200 km để được chiêm ngưỡng kỳ quan thiên nhiên hùng vĩ này của Bảo Lộc.

T́nh yêu Thiên Nhiên bất diệt

Chuyến đi không chỉ dừng lại đó. Trên đường trở về tôi miên man suy nghĩ có biết bao thiên cảnh tuyệt vời gần bên ta, đang chờ ta và suốt cả cuộc đời rong ruổi trên các nẻo đường quê hương th́ tôi cũng chưa khám phá hết bao điều mới lạ, chưa nh́n hết muôn ngh́n vẻ đẹp 


KỶ YẾU HẢI NGOẠI KHÓA II NÔNG LÂM MỤC BLAO 1956-1959

của... trời đất. Tôi thấy đời sống con người không kéo dài măi để ta có thể đi khắp đó đây trên quả cầu xanh bao la này. Vậy chi bằng đến với những ǵ thân thương nhất, xinh đẹp nhất, trên mảnh đất ta đang sống.

Tôi không bao giờ xem những chuyến đi chơi xa (cắm trại, du ngoạn du khảo...) là phương tiện tiêu khiển giải trí nhất thời, v́ như thế đối với tôi là quá  

lăng phí (thời gian, sức khỏe, tiền bạc và nhiều thứ khác) không phải là niềm vui lâu bền. Khi phải chia tay thiên cảnh, tôi không nghĩ rằng đă chấm dứt, đă thuộc về quá khứ mà xem đấy là điểm khởi đầu trong tiến tŕnh đến gần thiên nhiên, t́m hiểu thiên nhiên và tác động ḥa hợp với thiên nhiên tức là một tiến tŕnh tích lũy để xây dựng những giá trị mới, mỗi ngày được nhiều hơn, đẹp hơn và cao hơn.

Đến với thiên nhiên là đến với t́nh yêu muôn thuở. Mây trời sông nước núi đồi cây cỏ và muôn thú là những,người bạn đă ở gần bên tôi qua chuyến đi Bảo Lộc, giúp tôi sản sinh ra những đứa con đẹp nhất, những sản phẩm quư gía nhất: Niềm vui tinh thần.

Ngày 20 tháng 01/1994 (2g30 sáng)

(Mồng 9 tháng 12 Qúy Dậu)

 


ÂM HƯỞNG BLAO

Trang Nhà Khóa 2 C̣n Đó Những Qua Đi NLM50 Âm Hưởng Blao Tung Cánh Chim Bay