HA

 

Phóng tác của Sơn Tinh Miệt Dưới

 HI 1   HI 2  HI 3   HI 4   HỒI 5

  

HI 2

 

Ba món ăn chơi Thiếu tá sắp sẵn mồi thơm, thả dây dài câu cá lớn

Bốn phương khủng hoảng hảo hớn cùng đường bí lối, cởi giáp trụ chịu qui hàng

 

 

Phòng khánh tiết của khách sạn Hoàng Gia có cái trần nhà thiệt cao nhìn mỏi cổ và những khung cửa sổ cũng cao tương xứng, có gắn lưới cản ruồi muỗi.  Những cánh quạt cơ học gắn trên nóc khách sạn đang uể oải đẩy một ít gió mát vào phòng, và Thiếu tá Gia-Lạc Sĩ-Uyên thì quả nhiên là một chủ nhơn rất hào phóng.

 

Phong cách tiếp đãi rất ân cần nồng hậu của Thiếu tá thiệt hết chỗ chê, cứ coi cách chọn món ăn và rượu bồ đào của Thiếu tá khiến chàng Dzếch cứ hì hì hà hà không thể khép miệng được, làm như hai tên bạn già lâu ngày mới được gặp mặt vậy.  Mà cả hai đều vô cùng khoái chí khi khám phá ra là hai tên đều có chung một số chỗ quen biết – tức nhiên đa số là các chủ bar và các tú bà ở nhiều nơi trên thế giới – và cả hai đều đã từng trải qua những kinh lịch rất gần gủi với nhau.

 

Chẳng hạn như lúc Thiếu tá đang làm ăn với một tay tổ mần cách mạng ở Venezuela thì chàng Dzếch cũng đang tham gia xây dựng thiết lộ ở đấy.  Rồi lúc chàng Dzếch làm xếp kỹ sư trên một tàu chở hàng Blake Line chạy ở Trung Quốc thì Thiếu tá cũng đang thập thò móc nối buôn bán võ khí với đám cộng sản trên Hoàng hà.

 

Cả hai cũng từng có mặt ở Pháp-Lang-Sa vào cùng một thời điểm.  Và vào cái ngày kinh hoàng đó ở Amiens [1], lúc mấy cây đại liên của quân Đức đang gia tăng tốc độ lên lon cho Gia-Lạc Sĩ-Uyên tại mặt trận, từ chàng chuẩn úy mới ra lò lên tới ông thiếu tá trẻ măng chỉ trong vòng sáu tiếng, thì chàng Dzếch lại cũng đang có mặt ở đằng sau phòng tuyến bốn dặm, là một trung sĩ lái thiết giáp thuộc Quân Đoàn Thiết Kỵ Hoàng Gia – đứng hàng thứ nhì sau Đệ Tam Quân Lực Hoa Kỳ.

 

Hai chàng cũng khám phá ra là tuổi tác cả hai cũng xấp xỉ như nhau, chưa có chàng nào tới bốn bó, nhưng cả hai chàng đều đã mang đầy mình kinh nghiệm lang bạt giang hồ.

 

Cả hai đều nhìn thấy ở lẫn nhau cái động cơ thúc đẩy họ lao mình vô những chuyến phiêu lưu mới chính là dòng máu giang hồ đang chảy rần rần trong huyết quản, không thể dừng chơn ở một xó nào hay nhận một việc làm nào đủ lâu để mọc rễ, không bị ràng buộc bởi nhà cửa, vợ con hay bổn phận, cả hai luôn luôn hí hửng nhào vô những cuộc phiêu lưu mới, rồi không bao lâu lại nhào ra, cũng khỏi cần đắn đo hay hối tiếc.  Luôn luôn tiến về phía trước – hơi sức nào thắc mắc làm gì cho nhức cái đầu, lại càng không huởn ngó lại sau lưng làm chi cho trật cái cần cổ.

 

Càng hiểu biết nhau thêm một chút, cả hai đều bắt đầu cảm thấy nể nang nhau hơn.  Tới giữa buổi tiệc thì cả hai đều quăng vô thùng rác tất cả những thành kiến, dị biệt và bất đồng về nhau.

 

Không còn những suy nghĩ rất lạc hậu như anh Lái-mì tui Dăng-kỳ nữa – nhưng chuyện đó không có nghĩa là chàng Dzếch sắp sửa chịu nhận chi phiếu hay là Thiếu tá đã từ bỏ ý đồ giựt lại ngũ nương.  Tàn tiệc, Thiếu tá nốc cạn mấy giọt bồ đào brandy cuối cùng, rồi liếc nhìn cái đồng hồ bỏ túi.

 

“Mới chín giờ.  Còn quá sớm để lên giường.  Tiết mục kế tiếp của chúng mình là gì nhỉ ?”

 

Chàng Dzếch bèn đề nghị, “Có hai em bé mới ở chỗ Madame Xí-Xào.  Vừa mới tới theo tàu chở bưu kiện.”

 

Thiếu tá liền gạt ngay đề nghị này qua một bên.

 

“Có lẽ sẽ là tiết mục kế tiếp nữa – Còn hiện giờ chúng mình vừa ăn xong, hãy còn quá sớm, dễ khiến mình tức bụng đấy nhé.  Cậu có thấy hứng thú đánh vài ván bài không ?  Thường thì ở dưới Câu-lạc-bộ có một sòng bạc rất đàng hoàng.”

 

“Nhưng chúng ta không vô được.  Chúng ta không phải là hội viên.”

 

“Không phải là vấn đề đâu, bạn già.  Thẻ hội viên Câu-lạc-bộ Luân-Đôn của mình cũng được công nhận ở đây.  Mình ký cho cậu vào, thế nào ?”

 

 

 

 

Hai anh chàng đã chơi bài khoảng một tiếng rưỡi.  Chàng Dzếch coi bộ rất vừa ý với lối cờ bạc ở đây.  Cách bày trí trong căn phòng cũng thiệt rất vừa mắt, nói nào ngay anh chàng Dzếch xưa rày chỉ được đánh bài ở những nơi bịnh hơn chỗ này nhiều – chẳng hạn như căn phòng cỡ cái hộp quẹt phía sau quầy rượu, hay một cái thùng trái cây lật úp để đằng sau cái boiler chánh trong buồng máy, hoặc là trong các nhà kho dơ dáy ở bến cảng.

 

Đây là một căn phòng rất kín đáo có màn nhung che các cửa sổ, khắp bốn vách được lót bằng gỗ màu sậm treo đầy các bức tranh sơn dầu đậm màu cùng với các chiến lợi phẩm săn bắn – đầu sư tử với đầy đủ bờm lông xòe ra như tai nấm, đầu trâu rừng với cặp sừng chúi xuống coi không được phấn khởi lắm, tất cả tụi nó đều từ trên bốn tấm vách ngó đăm đăm xuống dưới qua những cặp mắt như thủy tinh.

 

Từ ba cái bàn bi-da bên kia, phát ra những tiếng lóc cóc của các trái banh ngà.  Các tay chơi đều ăn mặc rất chỉnh tề, sơ-mi trắng, nơ đen, quần đen, còn jacket đen đang treo trên các móc áo ở góc phòng.  Kẻ đứng chờ, người gò lưng thụt banh, tất cả đều yên lặng chăm chú chơi bi-da.

 

Kế bên là ba cái bàn đang chơi bài contract bridge, thỉnh thoảng vang lên nho nhỏ các tiếng tố và bắt với những giọng nói thanh lịch của giới thượng lưu Anh-Cát-Lợi, các gentlemen đều đóng các bộ vía khiến chàng Dzếch không khỏi liên tưởng tới mấy con penguin – bụng trắng, lưng đen, đuôi cũng đen.

 

Mấy chú bồi đi chưn đất, mặc áo trắng trùm tới mắt cá, đội thứ nón tròn không vành coi giống y như các nhà tu của một tôn giáo nào đó thời xa xưa, tay cầm cái khay đựng những chiếc ly pha lê chiếu lấp lánh, đi đi lại lại êm ru giữa các cái bàn.

 

Chỉ có một bàn mà Thiếu tá và chàng Dzếch đang có mặt là chơi draw poker.  Đây là một cái bàn khổng lồ làm bằng gỗ tếch [ 2] với những cái gạt tàn thuốc bằng đồng sáng loáng đặt chìm vào mặt gỗ, cùng với những cái khay chìm đựng ly whisky và các con chip bằng ngà đủ màu.  Ngồi chung quanh bàn là năm tay chơi mà trong đó chỉ có chàng Dzếch là không có trịnh trọng đóng bộ vía buổi tối – trừ Thiếu tá ra, còn ba tay kia thuộc loại dân chơi bài mà chàng Dzếch ước gì được đem về nhốt riêng để mỗi ngày uýnh bài cho đã.

 

Người trước tiên phải kể tới là một ngài quí tộc Anh-Cát-Lợi, tên tuổi nghe lạ hoắc, chắc thuộc loại quí tộc lình xình cỡ bỏ túi, và chắc là hưởn quá bèn tới Phi châu nhưng lại không biết làm gì hơn ngoài chuyện đi tiêu diệt các sanh vật nơi hoang dã.  Ngài cũng mới từ trong bưng trở về thành phố.  Đi theo ngài là một anh thợ săn chuyên nghiệp người da trắng mà suốt thời gian trong bưng lúc nào cũng ôm cây súng săn cỡ nòng bự đứng kính cẩn dưới cùi chỏ ngài quí tộc trong lúc ngài ra tay tàn sát bao nhiêu là trâu rừng, sư tử và tê ngưu.  Ngài quí tộc này có một tật khá ngộ là mỗi khi trên tay cầm bài lớn cỡ từ bộ tam sên trở lên thì y như là cái bắp thịt dưới con mắt bên phải của ngài cứ giựt lia không biết mắc cỡ gì hết trơn.  Nhưng mà ngài đang gặp vận đỏ thiệt dễ nể, bên dưới mắt phải của ngài thì cứ giựt khỏi cần khách sáo, bài tốt thì ngài cứ kéo lên đều đều và tức nhiên là ngoại trừ chàng Dzếch ra, cả sòng đang mỏi tay nộp chip cho ngài.

 

Kế tới là một ông chủ đồn điền cà phê có nước da rám nắng rất đậm đà màu bánh ích và gió bụi Phi châu đã để lại vô số trục tung trục hoành trên mặt.  Ông chủ này cũng có một tật nhỏ là mỗi lần nặn ra một cây bài đẹp là không kềm được tiếng hít gió suýt soa nho nhỏ.

 

Ngồi bên phải chàng Dzếch là một cụ công chức già, trên đầu chỉ còn lưa thưa vài sợi tóc.  Màu da của ông cụ có thể diễn tả là màu sốt-vàng-da thì cũng không trật bao nhiêu.  Mỗi lần ông cụ nghĩ là mình sắp thắng một ván thì y như là mồ hôi tuôn ra đầy mặt – chỉ là suốt cả buổi tối nay ông cụ coi bộ không mấy khi được dịp toát mồ hôi.

 

Trong suốt một giờ chơi bài rất cẩn thận, chàng Dzếch đã thắng được hơn một trăm bảng và anh chàng cảm thấy trong bụng thiệt là ấm áp và thỏa mãn.  Đối với anh chàng thì chỉ có một thứ trong đời khiến anh chàng cảm thấy trong bụng bất an là bạn mới và người bảo trợ mới.

 

Dựa lưng vào thành ghế rất thoải mái, Thiếu tá Gia-Lạc Sĩ-Uyên đang hầu chuyện với các tay chơi bằng những cung cách rất khác nhau – ngang hàng tay đôi với ngài quí tộc, lịch sự của kẻ cả đối với ông chủ đồn điền, và đầy lòng lân tuất đối với cụ công chức già đang gặp vận đen thui.  Từ đầu mùa tới giờ Thiếu tá chẳng ăn thua gì đáng kể, nhưng kiểu cách cầm bộ bài vô cùng điêu luyện của Thiếu tá mới thiệt là đáng nể.  Nằm gọn trong những ngón tay thuôn dài với các móng tay được cắt dũa kỹ lưỡng, các lá bài được xào nghe lách tách rào rào như nước chảy, được chẻ lia lịa như máy rồi không đầy một cái chớp mắt cả bộ bài đã nằm gọn gàng ngay ngắn trên bàn.

 

Chàng Dzếch đã ngấm ngầm quan sát rất kỹ mỗi khi tới phiên Thiếu tá làm cái.  Gì thì gì, tuyệt đối không có cách nào mà nhà cái muốn sắp bài lại không cần nhìn tới bộ bài trong lúc xào – mà chưa hề bắt gặp Thiếu tá ngó tới bộ bài khi đang xào.  Cặp mắt Thiếu tá chưa bao giờ nhìn xuống bộ bài, chỉ nhìn phớt qua các khuôn mặt của các tay chơi trong khi Thiếu tá vẫn tiếp tục nói chuyện.  Anh chàng Dzếch bắt đầu bớt canh chừng một chút.

 

Ông chủ đồn điền cầm một bộ ‘tứ quí’ với bốn lá bài đã lật ngửa đang tố chàng Dzếch.  Anh chàng đang có các lá bài lật ngửa cùng một loại, không rõ ‘thùng’ lành hay ‘thùng’ lủng, nhưng anh chàng tỉnh bơ bắt và tố ngược.  Ông chủ đồn điền suýt soa một chập rồi bỏ chạy.  Nhưng ông cụ công chức già không tin chàng Dzếch có ‘thùng’ lành, mà tò mò muốn biết thì vô phương nhịn nổi, liền bắt và tố thêm hai chục bảng.  Kết quả là ngay sau đó ông cụ thở dài nghe đứt ruột, rồi vừa lầu bầu hối tiếc vừa giao nộp chip ngà.  Chàng Dzếch quơ hết rồi sắp thành một chồng ngay ngắn trước mặt.

 

“Chúng mình thay một bộ bài mới nhé, thưa các ngài.”  Thiếu tá mỉm cười, giơ ngón tay ra hiệu một chú bồi, “và hy vọng vận may sẽ xoay chiều.”

 

Thiếu tá cầm bộ bài mới tinh đưa ra cho mọi người xem xét dấu niêm phong còn nguyên, rồi dùng móng tay rạch dấu niêm, lột bỏ vỏ bao có hình cái bánh xe đạp, xòe bộ bài ra như cái quạt, rút bỏ hai lá bìa, và bắt đầu xào bài.  Cùng lúc, Thiếu tá bắt đầu kể một chuyện tiếu lâm, thuộc loại chuyện cấm, về một đức giám mục đi lầm vào phòng vệ sanh của các ladies ở Trụ Sở Hỏa Thiêu Thánh Giá.  Câu chuyện kéo dài khoảng một hai phút, kéo theo một tràng cười rống lên thiếu điều muốn sập câu-lạc-bộ.  Rồi Thiếu tá bắt đầu nhanh nhẹn chia bài, các lá bài được khéo léo búng ngay ngắn tới các tụ trên mặt tấm thảm xanh lục.  Chỉ có chàng Dzếch để ý thấy trong lúc câu chuyện tới đoạn đức giám mục trải qua những kinh nghiệm chông gai trong phòng dành riêng cho ladies thì Thiếu tá đã chận các lá bài giữa hai lần xào bài, và mỗi lần Thiếu tá nhấc các chồng lá bài lên Thiếu tá đều xoay cổ tay thiệt lẹ để chỉ trong tích tắc là các lá bài hơi xòe ra cho Thiếu tá thấy.

 

Vẫn còn đang cười lớn, ngài quí tộc thò tay gom các lá bài lên xem.  Tràng cười kế tiếp của ngài nửa chừng thình lình im bặt, và mí mắt thì khi không giựt giựt rồi chớp lia như đang la làng kêu cứu với cái mũi của ngài.  Từ bên kia bàn có tiếng hít gió suýt soa rất ồn ào, rồi ông chủ đồn điền lẹ làng xếp các lá bài lại dấu kỹ trong lòng hai bàn tay.  Bên tay phải của chàng Dzếch, khuôn mặt của cụ công chức già đột nhiên chiếu sáng lên như miếng ngà vàng được đánh bóng và một dòng mồ hôi tươm ra từ đường chưn tóc, chảy dài xuống mũi, rồi nhễu tong tong xuống áo, trong khi ông cụ cứ như trời trồng nhìn sững các lá bài trong tay mình.

 

Chàng Dzếch cầm các lá bài của mình lên xem, vừa liếc mắt qua đã thấy ba bà đầm.  Anh chàng thở dài và bắt đầu câu chuyện của mình.

 

“Lúc đó tui là kỹ sư nhứt trên chiếc tàu cũ Harvest Maid đang thả neo ở cảng Cửu-Long [3].  Một bữa, xếp thuyền trưởng dắt một công tử vịt đẹt ăn mặc rất bảnh bao lên tàu chơi, rồi tụi tui xúm lại đánh bài.  Đánh một hồi thì bắt đầu đánh lớn, tiền ăn thua leo thang không ngừng, và tới gần nửa đêm thì công tử vịt đẹt bảnh bao tố một cú quá dữ.”

 

Không thấy ai có vẻ đang lắng nghe câu chuyện của chàng Dzếch, mọi người hình như vẫn còn bị mấy lá bài trên tay thu mất hồn vía.

 

“Xếp thuyền trưởng cuối cùng cầm bốn ông già, tui được bốn tên bồi, còn quan đốc trên tàu chỉ kéo được bốn lá mười.”

 

Chàng Dzếch sắp xếp lại mấy lá đầm trên tay rồi tạm ngưng câu chuyện, trong khi đó Thiếu tá thảy xuống bàn hai lá bài theo yêu cầu của cụ công chức già.

 

“Công tử bảnh bao rút một lá bài rồi tố một cú nháng lửa, cả sòng lập tức sôi động lên vì bắt và tố ngược và chỉ trong chớp mắt tình hình trở thành điên khùng.  Tụi tui quăng xuống bàn tất cả mọi thứ mình có.  Cám ơn huynh đài, tui cũng xin hai lá.”

 

Thiếu tá búng hai lá bài sang bên kia bàn, chàng Dzếch liền bỏ hai lá trên tay xuống rồi bóc hai lá của Thiếu tá lên.

 

“Như tui vừa nói, tụi tui đã thiếu điều tuột cả xà lỏn thảy lên bàn.  Phần tui đã quăng xuống bàn trên một ngàn đô.”

 

Chàng Dzếch từ từ nặn hai lá bài mới – và thiệt không thể khép chặt cái miệng rộng lại mà ráng nhịn không tủm tỉm cười cho được.  Tất cả ladies đều trên tay anh chàng.  Mèn ơi, cả bốn bà hoàng yêu quái đang hí hí liếc nhìn anh chàng.

 

“Tụi tui rẹt rẹt ký tên IOU’s [4] , tụi tui cũng không chớp mắt đặt luôn cả tiền lương sắp lảnh, và công tử vịt đẹt bảnh bao kia tỉnh bơ bắt hết ráo, không tố thêm, chỉ bắt hết ngay tại đó.”

 

Thiếu tá búng cho ngài quí tộc một lá rồi tự mình rút một lá khác.  Bây giờ thì mọi người đang bắt đầu theo dõi câu chuyện, các cặp mắt không ngừng xẹt qua xẹt lại giữa cặp môi dày của chàng Dzếch và các lá bài trên tay mỗi người.

 

“Ờ, rồi thì cuối cùng cũng tới phút ăn thua, tụi tui nhìn nhau qua cái đống tiền đã chất cao tới trần phòng – và công tử vịt đẹt bảnh bao đã hạ tụi tui đo sàn với nguyên một bộ thùng phé sảnh.  Tui vẫn còn nhớ rõ như in – từ ba chuồn thẳng tới tám chuồn.  Phải mất mười hai tiếng đồng hồ sau thì xếp thuyền trưởng và tui mới hườn hồn, rồi tụi tui ngồi xuống tỉ mỉ tính ra cái xác suất ngẫu nhiên công tử bảnh bao kia kéo được thùng phé sảnh – thì ra cũng cỡ một trong mười sáu triệu.  Phần rủi ro rõ ràng nằm trong túi công tử, tụi tui bèn lên bờ lùng kiếm hắn.  Cuối cùng chộp được hắn tại khách sạn Peninsula đang vung vãi tiền mồ hôi nước mắt của tụi tui.  Đúng lúc là tụi tui đang chuẩn bị ra khơi.  Cái boiler trên tàu vẫn còn nguội.  Tụi tui thảy công tử lên ngồi trên nóc boiler rồi mới đốt lò.  Tức nhiên là phải cột công tử lại cho vững chớ, và vài tiếng sau thì cái chỗ để ngồi của công tử cùng các vùng phụ cận đã chín vàng như hột chestnuts rang vậy.”

 

“Chúa ơi !”  Ngài quí tộc hết hồn kêu lên.  “Thực là kinh khủng.”

 

“Không sai,”  Chàng Dzếch hoàn toàn đồng ý.  “Thúi hoắc cả buồng máy của tui cả tuần lễ.”

 

Cả bàn đột nhiên bị bao trùm bởi một sự im lặng rất nặng nề – tất cả mọi người khi không đều đánh hơi thấy mùi thuốc nổ, bộ không phải một bản cáo trạng vừa mới được tuyên đọc hay sao ?  Nhưng đa số vẫn chưa nắm rõ là bản cáo trạng tố cáo chuyện gì, và đang nhắm vô ai vậy cà ?  Mọi người tự nhiên cầm mấy lá bài đưa lên làm như đang nâng mấy cái khiên lên che chở mỗi người vậy, và các cặp mắt cứ đảo tới đảo lui từ người này qua người khác.  Không khí trở nên vô cùng ngột ngạt đến nỗi cả căn phòng rộng lớn thình lình im re, những tay chơi ở các bàn khác không hẹn mà tự nhiên ngừng lại và đồng loạt chiếu tướng cái bàn của Thiếu tá.

 

“Tôi nghĩ,”  Thiếu tá lên tiếng rất chậm rãi, âm thanh bén như dao cạo chui thẳng vào tất cả mọi lỗ tai trong phòng, “những gì ông Ba-toong muốn nói là có người đang chơi gian lận.”

 

Trong hoàn cảnh ở đây, những lời Thiếu tá vừa nói quả nhiên có tác dụng kinh hồn, đầy hậu quả khốc liệt, đến nỗi cả những quí ông mạnh như trâu rừng cũng phải xanh mặt nín thở.  Gian lận – ngay trong câu-lạc-bộ này, Chúa ơi, thà bị tố cáo ngoại tình hay lỡ tay giết người còn hơn.

 

“Tôi phải nói là không còn cách nào hơn là tôi phải đồng ý với ông Ba-toong.”  Cặp mắt xanh lạnh băng bỗng nhiên phát ra những tia sáng giận dữ, và Thiếu tá cố tình ngó sang thành viên của Nhà Đế Vương bên cạnh mình, vốn đang hoang mang lộn xộn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

 

“Thưa ngài, thực là hân hạnh cho chúng tôi nếu như ngài có thể cho chúng tôi biết chính xác là ngài đã thắng bao nhiêu tiền của chúng tôi rồi.”  Giọng Thiếu tá rít lên như tiếng roi vụt trong không khí, và nhà quí tộc hoàn toàn sửng sốt, chỉ biết nhìn Thiếu tá trân trân một hồi, hoàn toàn chưa hiểu Thiếu tá muốn nói gì.  Đột nhiên khuôn mặt ngài tím lại, rồi chuyển sang đỏ bầm, và ngài giận dữ gầm lên.

 

“Thưa ngài, sao ngài dám – Chúa ơi !”  Nhà quí tộc ngồi thẳng lên, hổn ha hổn hển, cơn giận bùng nổ quá lẹ chận ngang cổ họng khiến ngài khi không á khẩu.

 

“Bắt lấy hắn !”  Thiếu tá vừa hét lớn vừa hai tay xô mạnh cái bàn gỗ tếch nặng nề lật nhào.  Cái bàn lập tức lăn cù, đè cứng ông chủ đồn điền và cụ công chức già bên dưới, các con chip ngà và lá bài văng tung tóe khắp nơi khiến không còn ai có thể biết được lá bài tẩy của Thiếu tá là con gì.

 

Thiếu tá chồm mình qua cái đống người còn đang loi nhoi dưới sàn nhà và vừa khéo chộp được ngay vành tai trái của nhà quí tộc.

 

“Gian lận ! Ha !  Bắt quả tang ngài đang gian lận !”

 

Nhà quí tộc rống lên như con bò đực rồi nguyên cánh tay của ngài vung thẳng ra.  Thiếu tá liền hụp xuống né thiệt lẹ, và nắm đấm của nhà quí tộc lỡ trớn thắng không kịp nên tiếp tục bay thẳng tới ngay cái chỗ ở chính giữa cặp mắt của viên bí thơ câu-lạc-bộ đang nhào vô định can thiệp.

 

Các hội viên của câu-lạc-bộ thấy vậy liền nhảy vô binh ông bí thơ và cả căn phòng lập tức bùng lên bạo động.

 

Chàng Dzếch cố xông tới chỗ Thiếu tá, xuyên qua một trận bão đầy tay chưn đầu cổ bất ngờ ập tới.

 

“Không phải hắn – là huynh đài !”  Anh chàng hét lên giận dữ, hai cánh tay gồng lên và hai nắm đấm nắm chặc.

 

Trong phòng lúc đó có chừng bốn chục hội viên.  Chỉ có một nhơn không mặc đồng phục hội viên – chính là chàng Dzếch trong cái jacket da bèo nhèo – và đám đông khỏi cần mất công suy nghĩ, liền xúm lại chiếu tướng anh chàng.

 

“Coi chừng phía sau cậu đấy, bạn già,”  Thiếu tá rất thân tình cảnh giác chàng Dzếch trong lúc anh chàng cố nhào tới chụp lấy vạt áo của Thiếu tá.

 

Anh chàng liền quay một vòng để đón một rừng tay chưn đang sục sôi bay tới, và đôi nắm đấm đáng lẽ phải để dành cho Thiếu tá bây giờ đành phải đem ra thụi cái đám đông đang ào ạt xung phong.  Hai cậu lập tức bay ra, nhưng cả bầy đã ùa tới phủ chụp lấy anh chàng.

 

“Oánh tới luôn đi nào !”  Thiếu tá hí hửng khuyến khích anh chàng.  “Và cậu nào la ‘đủ rồi’ trước làm con.”  Mà mèn ơi, lúc đó thì Thiếu tá đã vớ được ở đâu ra một cây cơ thiệt là quá đã.

 

Tới lúc này thì chàng Dzếch đã gần như hoàn toàn chìm sâu dưới một đống áo đen mà cái đống này cứ tiếp tục cao lên phát chóng mặt.  Ba cái áo đen đang cỡi trên lưng anh chàng, hai cái khác đang ngồi trên hai chưn, còn hai cánh tay thì tay nào cũng có một cái.

 

“Không phải tui đâu, đồ ngu.  Không phải tui – chính là nó !”  Anh chàng cố sức chỉ về phía Thiếu tá, nhưng dĩ nhiên cả hai tay đều đang kẹt cứng lấy gì mà chỉ với chỏ.

 

“Không sai,”  Thiếu tá cũng đồng ý.  “Quân chó chết gian lận dơ bẩn !”  Rồi Thiếu tá thình lình xuất chiêu, cây cơ bi-da coi tầm thường vậy mà lọt vô tay Thiếu tá rồi thì bỗng nhiên trở thành một võ khí vô cùng lợi hại.  Cầm trở ngược cây cơ, Thiếu tá ra chiêu vừa nhanh vừa độc vừa chuẩn, cứ ngay chóc mấy cái gáo dừa của ba chiếc áo đen đang ngồi trên lưng chàng Dzếch mà gỏ.  Ba chiếc áo đen liền té lăn cù, chàng Dzếch bớt được một đống tạ trên lưng, bèn cố chiếu tướng thiếu tá một lần nữa.

 

“Nghe nè – “  Anh chàng rống lên, cố trườn tới mặc dầu cặp giò vẫn còn bị hai chiếc áo đen ôm cứng ngắc.

 

“Thực vậy, hãy lắng nghe này.”  Thiếu tá vừa nói vừa ngửng đầu lên thì tiếng tu huýt đã vang lên lanh lãnh và bên ngoài cánh cửa đã láng cháng có mấy bóng đồng phục cảnh sát.  “Cớm tới rồi, rõ khỉ,”  Thiếu tá liền báo động.  “Có lẽ mình nên chém vè cho nhanh.  Mau theo bố đi, con giai nhớn.”  Chỉ vài cú quất cây cơ rất thành thạo, Thiếu tá đã đập bể tấm kiếng cửa sổ sau lưng và nhẹ nhàng chuồn êm ra ngoài khu vườn tối thui.

 

 

                       

 

 

Chàng Dzếch sãi bước dọc theo lề đường không ánh đèn, dưới những tàn cây phượng vĩ rậm rạp.  Anh chàng đang đi theo con đường chánh của thị trấn dẫn ra ngoại ô để trở về trại bên bờ suối.  Những tiếng la hét kinh hoàng và tiếng tu huýt cảnh sát đã từ lâu chìm khuất vào bóng đêm phía sau lưng.

 

Cơn giận đã tan biến và anh chàng không khỏi tự cười thầm trong bụng khi nhớ lại cái bản mặt bầm tím với cặp mắt sưng chù vù rất nham nhở của nhà quí tộc.  Đột nhiên anh chàng nghe từ đằng sau có tiếng kút kít nhịp nhàng của cái lò xo xe kéo và tiếng bước chưn trần chạy trên mặt đường.

 

Khỏi cần quay lại ngó, anh chàng cũng dư biết ai đang đi theo mình.

 

“Đã tưởng lạc mất cậu rồi đấy chứ,”  Thiếu tá Sĩ-Uyên vừa nhẹ nhàng lên tiếng.  Đốm lửa cháy đỏ trên đầu điếu thuốc soi lờ mờ vóc dáng lịch sự của Thiếu tá đang nhàn nhã tựa vào thành xe.  “Cậu chém vè nhanh gớm, không thua gì một chú cẩu tháng bảy đang rượt theo một cô cẩu đấy nhỉ – tốc độ quả nhiên siêu phàm.  Khâm phục, khâm phục.”

 

Chàng Dzếch không thèm trả lời, chỉ cắm cúi sãi bước hướng về trại.

 

“Cậu không định về ngủ đấy chứ ?”  Chiếc xe kéo vẫn tiếp tục chạy song song bên cạnh, cùng tốc độ với chàng Dzếch.  “Đêm vẫn chỉ mới bắt đầu – và ai có thể nói những tư tưởng tuyệt vời vẫn còn cần phải suy nghĩ và những hành vi náo động vẫn còn cần phải thi hành.”

 

Mèn ơi, Thiếu tá thiệt là một gentleman văn võ song toàn, múa cơ bi-da đã hay mà ca vọng cổ còn hay hơn nữa chớ.  Chàng Dzếch bèn cố nín cười và tiếp tục sãi bước.

 

“Nhà Madame Xí-Xào nhé ?”  Thiếu tá nhẫn nha rủ rê.

 

“Huynh đài nhứt định phải lấy bằng được mấy chiếc xe, phải không ?”

 

“Ối chao, mình bị thương rồi,”  Thiếu tá cất tiếng rên rỉ, “Cậu chỉ nhìn thấy sự mời mọc đầy tình thân hữu của mình toàn vì vật chất.”

 

“Ai sẽ trả tiền đây ?”  Chàng Dzếch tỉnh queo hỏi.

 

“Tất nhiên cậu là khách quí của mình rồi.”

 

“Ừ, thì tui đã uống bồ đào mỹ tửu của huynh đài, đã ăn bào ngư đông cô của huynh đài – tại sao bây giờ tui lại thôi chớ ?”  Anh chàng bèn ngừng bước rồi quay ngang bước tới chiếc xe kéo.  “Vậy thì mời huynh đài xuống xe đi.”

 

Bác tài lôi chiếc xe kéo quay một vòng chữ U rồi dông tuốt trở xuống phố trong lúc Thiếu tá bận nhét một điếu thuốc vô giữa cặp môi của chàng Dzếch.

 

“Huynh đài đã kéo được bộ gì vậy?”  Chàng Dzếch thổi ra một hơi thuốc thơm ngát rồi lên tiếng hỏi.  “Bốn ách ?  Thùng phé sảnh ?”

 

“Thưa ngài, tôi thực sự bị sốc vì câu hỏi có ẩn ý mạ lỵ tư cách của tôi.  Vì vậy xin ngài cho phép tôi được phớt lờ câu hỏi nhé.”

 

Hai anh chàng im lặng chạy chầm chậm một hồi, rồi Thiếu tá quay qua hỏi chàng Dzếch.

 

“Cậu thực không có nướng công tử đáng thương ấy, phải không nào ?”

 

“Tức nhiên là không có,”  chàng Dzếch bèn thú thiệt.  “Chỉ nêm chút mắm muối cho không khí thêm phần rùng rợn vậy mà.”

 

Cả hai tới trước nhà Madame Xí-Xào, cánh cửa rất kín đáo khuất sau một bức tường cây cối với ngọn đèn cháy sáng treo phía trên.  Vừa để tay lên cái vòng gõ cửa bằng đồng, Thiếu tá chợt ngừng lại và quay sang chàng Dzếch.

 

“Cậu biết đấy – thực là không phải đạo nếu như mình không có một lời xin lỗi cậu.  Suốt từ lúc bắt đầu đến giờ mình đã nhận xét sai lầm về cậu.”

 

“Thì tụi mình cũng đã cùng nhau cười rất thoải mái mà.”

 

“Mình nghĩ từ nay mình sẽ đối xử với cậu hoàn toàn chân tình.”

 

“Không biết tui có chịu nổi cú sốc này hay không.”  Hai anh chàng cùng ngó nhau cười và Thiếu tá thụi nhẹ lên vai chàng Dzếch một phát.

 

“Vẫn là mình đãi cậu, thế nào ?”

 

Madame Xí-Xào ốm nhom và cao nhòng như cây tre miễu, và đào tiên đào tục gì cũng chẳng thấy có cặp nào, ngó Madame ai cũng phát lo Madame sẽ thình lình gãy ngang như cây sào đã khô dòn.  Madame mặc một cái áo dài may cắt rất cổ hũ, khó có thể khẳng định là màu gì, dài quét đất, với hàng nút gài lên tới tận cằm và ra tận cổ tay.  Mái tóc Madame chải ngược ra đàng sau, cột thành một búi vừa bự vừa chắc phía sau gáy.  Thái độ Madame lúc đầu có vẻ cứng rắn trang nghiêm và thiếu đồng tình, nhưng sau đó trở nên mềm mỏng hơn khi hai chàng đã bước vô tới tiền sảnh.

 

“Thiếu tá Sĩ-Uyên, thực là hân hạnh.  Ba-Toong tiên sinh, đã lâu không gặp.  Tôi đã lo là tiên sinh đã rời thành phố.”

 

“Phu nhân thân mến, xin cho chúng tôi một chai Charlie Champers.”  Vừa nói Thiếu tá vừa cởi khăn quàng cổ đưa cho cô tớ gái.  “Phu nhân vẫn chưa hết loại Pol Roger năm 1923 đấy chứ ?”

 

“Quả thực vẫn chưa hết, thưa Thiếu tá.”

 

“Và chúng tôi muốn xin phép được bàn chuyện riêng với nhau một tí trước khi gặp gỡ các cô nương thanh lịch trẻ trung của phu nhân.  Căn phòng khách riêng của phu nhân vẫn chưa có ai dùng đấy chứ ?”

 

Thiếu tá ngồi rất thoải mái trên một cái ghế sa-lông da thiệt bự, một tay cầm ly champagne, tay kia kẹp điếu thuốc.

 

“Bố già Il Duce [5]sắp sửa gây chiến tranh, mặc dù chỉ có trời mà biết bố già hy vọng kiếm được cái giải gì trong đó.  Nhìn từ mọi phía, đây chỉ là một vùng sa mạc và núi non hoang vu nhất mà người ta có thể tuởng tượng.  Tuy nhiên, bố già Mussolini lại muốn nó – có lẽ bố mang nỗi ám ảnh của thuở đế quốc và hào quang chiến thắng.  Một thứ đam mê cổ điển kiểu Napoleonic, chắc cậu cũng biết đấy.”

 

“Làm sao huynh đài biết được chuyện này ?”  Chàng Dzếch nằm phè cánh trên cái ghế dài đặt phía bên kia căn phòng.  Anh chàng không hề đụng tới ly champagne bị vì anh chàng chưa bao giờ ưa cái thứ rượu không ra rượu, juice chẳng phải juice này.

 

“Đây là việc làm ăn của mình, mình tự nhiên phải biết chứ, bạn già.  Mình có thể ngửi ra mùi một tên gián điệp trước khi cả tiểu đoàn quay ra choảng nhau vì nghi kỵ.  Ý đồ gây chiến của bố già cách nửa vòng trái đất mình cũng ngửi ra được đấy cậu ạ.  Bố già Il Duce đang làm bộ làm tịch đi qua tất cả những bước phản đối trong hòa bình theo đúng trình tự cổ điển, nhưng cùng lúc lại ráo riết chuẩn bị quân sự.  Các siêu cường khác – Pháp-Lang-Sa, phe nhà mình và phe nhà cậu – đã nháy nháy với bố già.  Dĩ nhiên, các ngài cũng vờ vịt la làng như cháy nhà, và trình diễn đủ thứ kịch phản đối trước Hội Quốc Liên – nhưng chả có ma nào dám ra tay thọc gậy cản bước bố già Benito tới lượm xứ Ethiopia.  Đức Hoàng thượng Haile Selassie [6] , vua của các vì vua, đã biết tình hình như vậy, và tất cả các tù trưởng, tộc trưởng, thủ lĩnh và toàn dân Ethiopia cũng đã biết như vậy.  Và họ đang làm tất cả mọi chuyện để chuẩn bị một thứ phòng thủ nào đó.  Đó là chỗ mà mình nhào vô đấy, cậu giai nhớn ạ.”

 

“Nhưng tại sao họ phải mua hàng của huynh đài chớ – theo cái giá mà huynh đài nói là họ bằng lòng trả ?  Tức nhiên là họ có thể mua mọi thứ võ khí trực tiếp từ những nhà sản xuất.”

 

“Cấm vận đấy, bạn già.  Hội Quốc Liên đã hạ lệnh cấm vận vũ khí trên toàn cõi Eritrea, Somaliland Ethiopia .  Tuyệt đối không có nhập cảng bất kỳ vật liệu chiến tranh nào cả.  Lệnh cấm vận nhằm mục đích giảm bớt căng thẳng trong vùng – nhưng tất nhiên hoàn toàn chỉ có hiệu quả một chiều.  Bố già Mussolini chả cần phải đi mua vũ khí của ai cả – bố già đã đổ sẵn tất cả những thứ cần thiết – súng đạn, máy bay và xe bọc thép, vào Eritrea .  Tất cả đều sẵn sàng ra trận – còn các bác Ethiops lạc quan tếu kia thì chỉ có vài cây súng trường cổ lỗ xĩ cùng với vô số gươm dài cầm hai tay.  Không cần thông minh lắm cũng thấy đây là một trận chiến không cân sức.  Cậu vẫn chưa uống ly Charlie Champers của cậu ư ?”

 

“Tui nghĩ tui sẽ đi lấy một chai bia Tusker.  Sẽ trở lại trong một phút.”  Chàng Dzếch đứng dậy và bước tới cửa phòng, Thiếu tá lắc đầu buồn bã.

 

“Mấy cái nốt vị giác của cậu nhất định phải giống như cái lưng con cá sấu ấy.  Bia Tusker, có thực không vậy ?  Trong khi mình mời cậu bồ đào Charlie !”

 

Tuy nhiên, chàng Dzếch muốn đi ra cái bar ở tiền sảnh không hẳn vì muốn kiếm một chai bia, mà còn vì muốn được một mình suy nghĩ thiệt kỹ tình hình hiện tại và xếp đặt kế hoạch cho những bước kế tiếp.  Anh chàng đứng dựa vô mặt bàn chỗ quầy rượu, trong căn phòng chật ních người, và để trí nhớ ôn lại thiệt lẹ những gì Thiếu tá vừa kể.  Anh chàng cố suy luận để hy vọng phân tách chuyện có thiệt ra khỏi chuyện có xạo.  Chuyện có thiệt sẽ có ảnh hưởng gì tới anh chàng – và nếu như làm ăn có lời, thì tiền lời của anh chàng thiệt ra sẽ nằm ở chỗ nào đây.

 

Anh chàng hầu như sắp đi tới quyết định không chấp nhận rủi ro mần ăn với Thiếu tá – quá nhiều chông gai hung hiểm trên con đưòng này – và tiếp tục kế hoạch ăn chắc mặc dày đầu tiên, chế lại các động cơ thành máy ép mía – thì khi không anh chàng tự nhiên bị biến thành nạn nhơn của một thứ trò chơi định mạng tàn ác.

 

Đứng bên cạnh chàng Dzếch là hai thầy trẻ tuổi, ăn mặc chỉnh tề dù các bộ vía đã phai màu, coi có vẻ như là thầy ký thầy phán gì đó.  Mỗi thầy bên tay đều có một cô nương và cả hai đều nựng nịu cục cưng của mình một cách vô ý thức trong khi đang to tiếng nói thánh nói tướng một tấc lên trời.  Chàng Dzếch quá bận rộn với suy luận, phân tách và quyết định của mình nên không hề để ý theo dõi hai thầy trò chuyện, cho đến khi hai thầy nhắc tới một cái tên khiến chàng Dzếch phải chú ý lắng nghe.

 

“Này, cậu đã hay tin Anglo Sugar sập tiệm chưa ?”

 

“Chưa, nhưng làm gì có chuyện đó.”

 

“Thực đấy, mình nghe đích miệng quan Biện Lý nói.  Nghe nói họ vỡ nợ có đến nửa triệu đấy.”

 

“Chúa ơi – Một cú sập to thứ ba trong tháng này rồi đấy.”

 

“Thời buổi gì đây, thực là khó sống.  Mỗi cú sập to lại lôi kéo bao nhiêu tên nhỏ thó chìm theo với nó.”

 

Chàng Dzếch lặng lẽ đồng ý với hai thầy.  Anh chàng rót bia vô ly, thảy một đồng bạc cắc lên mặt bàn rồi cầm ly bia trở vô phòng.

 

Anh chàng phải công nhận thời buổi này quả thiệt khó khăn.  Trong mấy tháng vừa qua, đây là lần thứ nhì anh chàng lại bị dính vô chuyện mần ăn trời ơi đất hỡi.

 

Anh chàng đã theo chiếc tàu chở hàng tới đây, là xếp kỹ sư trên tàu.  Thả neo ở cảng Dar es Salaam chưa được bao lâu thì quan sê-ríp địa phương cầm trát tòa tới xiết tàu vì chủ tàu đã tuyên bố phá sản ở Luân Đôn và tiền nợ tàu không trả nổi.

 

Vậy là chàng Dzếch đành thất thểu bước xuống cầu tàu lên bờ với tất cả tài sản nhét gọn trong cái túi khoác trên vai – dẹp luôn ý định đòi truy lãnh gần sáu tháng lương, cùng với tất cả tiền dành dụm của anh chàng bỏ trong quỹ hưu trí của công ty.

 

Gần đây anh chàng vừa mới thấy bắt đầu đỡ đỡ sau khi kiếm được cái hợp đồng cung cấp máy ép mía, thì một lần nữa anh chàng bị con khủng long khủng hoảng kinh tế thế giới đè cho xẹp lép.  Tụi nó trước sau đều sập đùng đùng, từ tên đầu bự tới tên tép riêu, và Ba-toong tiên sanh bây giờ chợt thấy ra là mình đang làm chủ năm chiếc xe bọc thép mà trên thị trường chỉ còn độc nhứt có một người muốn mua.

 

Thiếu tá đang đứng bên cửa sổ, nhìn xuống hải cảng chỗ mấy chiếc tàu đang thả neo, ánh đèn trên các chiếc tàu đang tỏa sáng xuống mặt biển tối thui.  Thiếu tá quay lại đối diện với chàng Dzếch rồi tiếp tục, cứ như là câu chuyện chưa hề đứt đoạn.

 

“Hãy nhân lúc chúng mình vẫn còn thành thực một cách rất đáng chán với nhau như thế này, cho phép mình phỏng đoán là các bác Ethiopians có thể sẽ trả giá cao tới một nghìn bảng mỗi chiếc xe.  Dĩ nhiên, chúng nó cần được trang điểm một tí chứ.  Một lớp sơn mới và một khẩu súng máy trên tháp súng.”

 

“Tui vẫn đang lắng nghe.”  Chàng Dzếch ngồi trở xuống chiếc ghế dài.

 

“Phần mình thì đã có khách mua đang sắp hàng – và các khẩu đại liên Vickers, mà nếu như không có thì các chiếc xe của cậu hoàn toàn vô giá trị.  Còn phần cậu chính là các chiếc xe và kỹ thuật biết-làm-sao để khiến các chiếc xe này lăn bánh.”

 

Chàng Dzếch bây giờ đang nhìn nhìn thấy một con người khác ở Thiếu tá.  Giọng nói lừ đừ chậm rãi và kiểu cách hoa hòe hoa sói đã biến mất.  Thiếu tá bây giờ nói năng rất gãy gọn và một lần nữa đôi mắt Thiếu tá đang phát ra những tia sáng lạnh lẽo xanh màu hải tặc.

 

“Xưa nay mình chưa từng hợp tác làm ăn với ai cả.  Mình luôn luôn thấy là mình làm một mình vẫn tốt hơn – nhưng gần đây mình có cơ hội được nhìn kỹ cậu.  Đây có thể là lần đầu tiên mình mong muốn hợp tác làm ăn.  Ý cậu thế nào nhỉ ?”

 

“Nếu như ngài phản tui, Thiếu tá Gia-Lạc Sĩ-Uyên – tui thề sẽ rang vàng mấy hột chestnuts của ngài.”

 

Thiếu tá bật ngửa ra sau cười sằng sặc.  “Mình hoàn toàn tin tưởng là cậu nhất định sẽ làm thế đấy, cậu Dzếch !”  Thiếu tá bước sang và chìa bàn tay ra.

 

“Hợp tác bình đẳng.  Cậu ra các chiếc xe, mình xếp một đống đồ đạc ngon lành vào – ăn đồng chia đủ ?”  Thiếu tá hỏi và chàng Dzếch liền xòe bàn tay tổ chảng ra bắt tay Thiếu tá.

 

“Ăn đồng chia đủ, năm mươi, năm mươi,” anh chàng hoàn toàn đồng ý.

 

“Chuyện áp-phe đêm nay đến đây là đủ rồi – Hãy đi gặp các cô nương đi nào.”

 

 

                

 

 

Chàng Dzếch đề nghị với Thiếu tá, trên căn bản hợp tác ăn đồng chia đủ, Thiếu tá cũng nên phụ anh chàng một tay để gắn các động cơ trở lại các chiếc xe.  Thiếu tá vừa nghe liền tái mặt, rồi đốt một điếu thuốc.

 

“Này, bạn già.  Chớ có kéo chuyện hợp tác bình đẳng đi quá xa như thế.  Lao động chân tay không hợp với phong cách của mình tí nào cả.”

 

“Vậy thì tui phải đi mướn một toán thợ vịn nghe.”

 

“Xin chớ có quá bạc đãi mình như thế.  Hãy thuê nhân công và tất cả vật dụng cậu thấy cần đi nhé.”  Thiếu tá vẩy vẩy điếu thuốc tỏ vẻ rất rộng rãi hào phóng.  “Mình phải xuống bến cảng – thoa mỡ vài bàn tay và giải quyết vài chuyện cũng đại khái như vậy.  Rồi còn phải đi dự dạ tiệc ở tòa Đô Chính đêm nay, làm vài việc xã giao có thể hữu ích cho chuyện làm ăn của chúng mình sau này, chắc cậu cũng hiểu chứ hở ?”

 

Ngồi trên chiếc xe kéo, mang theo cái sô bạc chứa đầy bia Tusker ướp nước đá, Thiếu tá tới trại chàng Dzếch trong rừng cây mã-hồ vào buổi sáng hôm sau và Thiếu tá bắt gặp nửa tá cu-li người da đen đang làm việc dưới sự chỉ huy của chàng Dzếch.  Anh chàng đã chọn màu xám tương tự màu chiến hạm và một trong các chiếc xe đã hoàn tất một lớp sơn mới.  Ép-phê thấy rõ, cứ như phép lạ.  Chiếc xe đã lột xác, từ một thứ rác rưới phế thải trở thành một chiến xa ngó thấy phát ớn chè đậu.

 

“Giời ạ,”  Thiếu tá phấn khởi quá xá.  “Ngay cả mình cũng kinh ngạc đấy nhé.  Các bác Ethiops nhất định sẽ phát cuồng vì chúng.”  Thiếu tá đi dọc theo dãy xe và ngừng lại ở chiếc cuối.  “Chỉ có ba chiếc được sơn thôi à, còn hai chiếc này thì sao ?”

 

“Tui đã giải thích với huynh đài rồi mà.  Chỉ có ba chiếc là chạy được thôi.”

 

“Này, bạn già.  Chớ có quá khó tính như thế.  Phết một lớp sơn lên tất cả chúng nó đi nhé – và mình sẽ bán trọn gói.  Chúng mình nào có hứa bán hàng có bảo đảm đâu, đúng không nào ?

 

Thiếu tá cười tươi rói, còn nheo nheo mắt với chàng Dzếch nữa chớ.  “Đến lúc họ muốn phàn nàn thì cậu và mình đã mất dạng – và không có địa chỉ kế tiếp.”

 

Thiếu tá hoàn toàn không ngờ được là đề nghị của Thiếu tá đã làm lòng kiêu hãnh về tay nghề số dzách của chàng Dzếch bị tổn thương trầm trọng, cho tới khi Thiếu tá ngó thấy hình ảnh quen thuộc của đôi vai chàng Dzếch gồng cứng lên và cái màu đỏ rần từ từ bò lên cần cổ anh chàng.

 

Nửa tiếng sau, hai anh chàng vẫn còn cãi nhau như giặc.

 

“Danh tiếng của tui đã trải khắp tam dương thất hải, không thể bị lem luốc vì hai cái xe cổ lỗ xĩ trời uýnh thánh vật này đâu nghe,”  chàng Dzếch gầm lên như con sư tử bị thương, rồi thẳng cẳng đá cái bánh xe của một thiết phu nhơn vừa bị lên án trời uýnh thánh vật.  “Chưa bao giờ có người nào dám nói thằng Dzếch Ba-toong này chỉ bán cái ... hm hm ... chỗ để ngồi !”

 

Thiếu tá đã nhanh chóng thu thập được những kiến thức rất hữu dụng về tánh tình nóng nảy của chàng Dzếch.  Trực giác đã báo cho Thiếu tá biết là cả hai đang sắp sửa động quyền động cước rồi đây – và thình lình Thiếu tá đột ngột thay đổi thái độ.

 

“Nghe này, bạn già.  Chỉ la hét lẫn nhau sẽ không giải quyết được chuyện gì – “

 

“Tui có đang la hét gì đâu chớ – “  Chàng Dzếch rống lên cãi.

 

“Không có, dĩ nhiên là cậu không có,”  Thiếu tá xuống nước vuốt ve anh chàng.  “Mình hoàn toàn thấy cậu có lý.  Cậu nói đúng.  Mình cũng cảm thấy y như cậu vậy.”

 

Chỉ cảm thấy hơi bớt quạu một chút, chàng Dzếch toan hả họng phản đối tiếp, nhưng trước khi sư tử hống rời khỏi cặp môi dày của anh chàng thì Thiếu tá đã lẹ làng nhét một điếu thuốc vừa đen vừa dài vào bịt lại và đưa cây diêm tới mồi.

 

“Bây giờ chúng mình hãy xem Thượng Đế đã ban tặng cho chúng mình loại đầu óc gì đây, thử xem nhé ?  Nói cho mình biết vì sao hai chiếc xe này không chạy được – và chúng mình cần phải làm gì để khiến chúng lăn bánh.”

 

Mười lăm phút sau cả hai vẫn còn ngồi dưới bóng mát của căn lều cũ kỹ, cùng nhâm nhi bia ướp nước đá, và với tài phù thủy điều khiển chương trình của Thiếu tá, không khí đã trở lại êm dịu, đầy tinh thần hợp tác thân hữu.

 

“Một cái carbie hiệu Smith-Bentley đấy cơ à ?”  Thiếu tá vừa lẩm bẩm vừa suy nghĩ rất lung.

 

“Tui đã thử hỏi tất cả mọi tiệm có thể cung cấp cái carbie ở thành phố này.  Đại lý ở đây cũng đã gởi điện tín cho Cape Town Nairobi .  Tụi mình phải đặt hàng tận bên Anh Quốc – phải mất tám tuần lễ mới giao hàng, nếu như tụi mình gặp hên.”

 

“Này, con giai nhớn.  Mình không ngần ngại báo cho cậu biết nếu thế thì chúng mình thà chết sướng hơn – nhưng vì sự nghiệp hợp tác tốt đẹp của chúng ta, cậu hãy để cái carbie đó cho mình lo liệu nhé.”

 

 

 

 

Vậy là Thiếu tá hải tặc cáo già đã từng bước từng bước nhử được con cá bự cắn câu, và chàng kỹ sư trâu nước bị con khủng long khủng hoảng kinh tế thế giới giẫm trúng ngất ngư nên không còn cách nào hơn là phải cắn câu của Thiếu tá.  Nhưng đang ở tại hải cảng Đà ái Sa-lam mà Thiếu tá dám nói bảnh, tự vỗ ngực đòi lo liệu cái carbie Smith-Bentley thì có phải là Thiếu tá đang nói dóc để lấy lòng anh chàng trâu nước hay không ?  Muốn biết Thiếu tá làm sao mà lo liệu được cái carbie, xin mời độc giả chịu khó đón xem tiếp hồi sau sẽ rõ.

 

 



[1] Thành phố Amiens là thủ phủ của hạt Picardy nằm trong thung lũng sông Somme , phía bắc Paris .  Trong thế chiến I, Amiens là chiến trường rất gay go đối với cả hai phía, quân Đồng Minh đã lập phòng tuyến bên ngoài thành phố chống quân Đức suốt bốn năm và cả hai phía đều chịu tổn thất nặng nề.  Cuối thế chiến I, quân Đức tấn công rất ác liệt, nhưng Amiens vẫn đứng vững, mặc dù khi thế chiến chấm dứt quân Đức chỉ còn cách thành phố 8 dặm.

[2] Gỗ teak, danh mộc của vùng Đông Nam Á.

[3] Tức Kowloon, Hongkong.

[4] Viết tắt của nhóm từ “I owe you”, tức giấy nợ.

[5] Tức ông cụ Benito Amilcare Andrea Mussolini (1883 – 1945), thủ tướng Ý-Đại-Lợi (1922 – 1943).  Thường được biết dưới biệt danh Il Duce (tiếng Ý có nghĩa là nhà lãnh tụ).

[6] Tức Ras Tafari (1892 – 1975), Hoàng Đế xứ Ethiopia (1930 – 36 và 1941 – 74), sống lưu vong ở Anh Quốc khi xứ Ethiopia bị Ý xâm chiếm (1936 – 41).