tao1.JPG (34075 bytes)

LỜI CÁO QUAN

 

LỜI CÁO QUAN “2”

 

Úi chu cha ơi! Sao hôm nay ông Cả lại lên sớm vậy! Tui vừa định đi ra mở cửa th́ đă thấy ông Cả xuất hiện ở trước mắt rồi. Ôi mà, mèn đét ơi! Ba Má của sắp nhỏ cũng đă tới đây từ hồi nào mà tui không hay biết ǵ hết trơn vậy? Mời vô, mời vô nhà liền. Không có dịp nào mà nhà tranh, vách lá của tui lại được tiếp đón các ông, các bà tới đông đủ như thế nầy. Các ông, các bà đi vô lẹ lẹ rồi đóng cửa pḥng lại dùm cho. Đừng có đứng đông đảo bên ngoài như thế nầy, rủi mấy ông công an ngó thấy th́ mệt đó.

Các ông, các bà tự nhiên t́m chổ mà ngồi xuống cho thoải mái nghe. Cứ tự động mở “cửa sổ” ra cho mát mẻ; coi như đây cũng như nhà của các ông, các bà là được rồi. Bây giờ th́ để tui nh́n thử chung quanh coi có c̣n thiếu xót mặt mũi của ai nữa hay không. Ái dà!…hăy c̣n vợ chồng của ông Chánh th́ vẫn chưa có mặt. Tui đă gọi điện thoại nhờ bả nhắc ổng hết hai ba lần rồi đó. Bả th́ lúc nào cũng nhớ, nhưng c̣n ổng th́ lúc nào cũng say mê việc quan lu bù đi thôi…Úi mà, mèn đét ơi! Tui vừa nhắc th́ ông Chánh và bà Chánh đă tới ngay ở đây rồi nè. Tiếc quá,! Tiếc quá! Phải chi mà hồi năy tui nhắc tới tấm vé số mới mua th́ thiệt là hên biết mấy. Vé sổ lô độc đắc vào cuối tuần, nếu nhắc đúng vào cái giờ linh thiên th́ chắc sẽ trúng được; như vậy có là phải đỡ khổ cho nhà của tui biết chừng nào. Mời ông Chánh, mời bà Chánh vô nhà. Ông Cả th́ đă chóng ghe lên đây từ sớm; c̣n anh chị em của tụi tui th́ cũng đă có mặt đông đủ rồi đó. Sau khi các ông, các bà đă an tọa đâu vào đó xong xuôi, các “cửa sổ” cũng đă mở ra sẵn sàng th́ tui mới xin phép ông Chánh, Ông Cả, cùng Ba Má của sắp nhỏ cho phép tui tŕnh bày cái việc cáo quan ngày hôm nay.

Mấy lúc gần đây, tui không biết ông Chánh, ông Cả, cũng như Ba Má của sắp nhỏ có nghe việc thiên hạ đồn tùm lum về những chuyện đă xẩy ra ở vùng Vịnh hay không hả? Thiên hạ nói với nhau là như thế nầy, để tui kể lại cho các ông, các bà nghe:

 “Vùng Vịnh đến th́ dễ nhưng về rồi th́ khó; các ông đến rồi về th́ biệt tích, c̣n các bà đến rồi về th́ cũng biệt tăm.”

Úi chu cha ơi! chuyện ǵ xẩy ra đó? Tui vừa mới lập lại lời của thiên hạ đồn mà làm sao các ông, các bà lại rung rẫy cả đám lên như gà ướt nước mưa như thế vậy? C̣n ông Chánh với ông Cả, hai ông làm cái ǵ mà tự nhiên mặt mủi lại biến ra xanh lè, xanh lét như tào lá chuối? Hai ông có sao không? Ông Cả th́ lại nói cái ǵ mà “tự sát?”… ai tự sát? mà tự sát ở đâu vậy? Tui thiệt sự không biết ông Cả muốn nói cái ǵ nữa; c̣n các ông, các bà ở đây, có ai hiểu ư của ông Cả muốn nói cái ǵ hay không vậy?

 Ái dà da! Bây giờ th́ tui mới hiểu ư của ông Cả rồi. Các ông, các bà đều hiểu lầm hết trơn cả đám. Cái tên “Vùng Vịnh” ở đây, nó đâu có phải là vùng “Ai Rang, Ai Rắc” ở tuốt bên kia. Vùng “Ai Rang, Ai Rắc” ở đó, th́ đúng y chang như là lời của ông Cả nói; ai mà đi tới th́ có nước là “tự sát”, chớ làm sao mà dám nói là “đi dễ, khó về” cho được, phải không?. Cái “Vùng” mà hôm nay tui muốn mét với các ông, các bà là cái “Vịnh” của tụi nó đang hoạt động ở trên đó kia ḱa.

Lúc ban đầu, khi mới nghe thiên hạ đồn rùm beng lên như vậy, th́ tui cũng không có muốn lấy đó làm tin cho lắm. Nhưng rồi ngày tháng cứ đi qua, rốt cuộc th́ tui cũng hết kiên nhẫn mà đợi chờ nữa. Một tháng đi qua, rồi lại một năm đi lại, tui suy đi nghĩ lại th́ mới cảm thấy lời thiên hạ bàn bạc với nhau quả thật là không có oan ức chút nào. Bởi vậy mà hôm nay, tui mới dám làm phiền ông Chánh, Ông Cả, cũng như Ba Má của sắp nhỏ phải đến ngồi ở đây mà nghe tui mét chuyện của thiên hạ nè.

Không biết các ông, các bà có c̣n nhớ đến nhà của Nông-Ca-Út hay không nữa? Tụi nó hồi trước đống đô ở Cường Để, sau nầy th́ đă dọn đến Thủ Đức mà “quậy” cả đám trên một cái đồi trọc ở đó. Gia đ́nh Nông-Ca-Út nầy th́ thiệt là đông con nhiều cái. Trong nhà th́ lúc nào cũng đầy nhóc các cô và các cậu. Các cậu nhà đó th́ dốc váng của ai trông ra cũng thiệt là bảnh trai, diên mạo ngó vô th́ bốn môn tứ đổ tường cũng thiệt là rơ nét. C̣n các cô th́ chu chao ôi, ai ai cũng xinh, ai ai cũng đẹp. Lở có bước vào nhà, nếu mai mắn mà được gặp mặt đông đủ các cô cùng một lúc th́ không khác như là đi lạc vô một rừng hoa quí vậy đó. Bởi vậy mà mới có mấy cậu đi lạc vô rồi ở luôn trong đó, có cậu nào c̣n muốn chun ra ngoài nữa đâu. Chuyện nầy nếu hỏi ông Chánh th́ ổng biết rơ nhất. Trong nhà nào là có các cô Mai, Lan, Cúc…, nào là có Công, Phụng, Yến, Quyên…, nào là Tuyết, Sương, Châu, Nguyệt…ôi thôi rất là nhiều. Tui không thể nào mà kể hết ra tên các cô của nhà đó trong một ngày hôm nay cho các ông, các bà nghe được đâu. Các cô không những đă xinh, đă đẹp, mà “công dung ngôn hạnh” cũng như “ tứ đức tam tùng” của các cô th́ cũng đầy cả người. Mà cũng nhờ các cô ấy biết khéo tay, khéo chân cho nên các cậu nhà đó mới được ăn no, ngủ kỹ trong những năm nằm co ro trên đồi.

Nếu các ông, các bà không tin th́ để tui nhắc lại cho nghe. Các ông, các bà có c̣n nhớ đến cô M-Lan của nhà đó không hả? Cái cô nhỏ “cà tí, cà teo” nhất trong gia đ́nh đó mà, nhớ chưa? Nếu cô M-Lan nầy không khéo tay nấu nướng th́ làm thế nào mà cậu X-Anh lại có thể to xương, lớn thịt đến như thế nầy cho được. Các ông, các bà nghĩ tui nói điều đó có đúng hay không? Ngoài ra, nhà ấy c̣n có các cậu như: cậu Hào, Tiến, Điền, Minh, Thăng, Tuấn…nếu không có các cô nội trợ giỏi như: cô Phụng, Châu, Quyên, Công, Hoàn, T-Mai… th́ các cậu đó làm thế nào mà có thể phát tài, phát tướng to ra như thế kia hả! Tui nói có đúng hay không vậy hả ông Chánh? Nhưng mà nói về chuyện “nữ công gia đ́nh” của các cô th́ quả thật chưa có ai có thể so sánh cho bằng cô K-Cúc trong nhà. Úi chu cha ơi! Làm cái ǵ mà trong lúc tui đang tính kể tài nấu nướng của cô K-Cúc, th́ P-Lân lại muốn phát biểu cái ǵ nữa vậy? Thôi cho tui xin đi ba sắp nhỏ đó ơi! Hôm nay là ngày của tui phải bày tỏ những sự việc quan trọng của gia đ́nh họ Nông-Ca-Út. C̣n nếu như ba sắp nhỏ đó có những thắc mắc ǵ liên quan tới cái bếp của nhà ông, th́ xin hẹn lại dịp khác để tŕnh bày. Anh chị em tụi tui th́ lúc nào cũng sẳn sàng ngồi xuống để chờ nghe ba sắp nhỏ đó thố lộ tâm t́nh, xin đừng có quá lo. Nhắc lại tài nấu ăn của cô K-Cúc th́ các ông, các bà làm sao mà có thể quên được phải không? Tài nướng bánh Bông Lan, bánh Gai, và món cá “Sạch” rất là “khét” tiếng mà cả đồi Thủ-Đức ai ai cũng phải biết đến.

Đang ngon trớn kể chuyện xưa, tích củ th́ các ông, các bà lại làm cho tui cụt hứng nửa chừng. Các ông, các bà phàn nàn tui cái ǵ nữa đây? Nếu tui mà không phải “dài ṿng” như thế nầy, th́ làm sao các ông, các bà mới chịu bỏ ra một chút “kiên nhẩn” để ngồi chờ xem cái chuyện “bí mật” mà tui sắp kể ra sau đây đâu. Các ông, các bà thắc mắc là tại sao cái chuyện Vùng Vịnh mà thiên hạ đồn lại có liên hệ đến gia đ́nh của nhà Nông-Ca-Út phải không? Thế th́ tui tiết lộ ra một ít trước như vầy, xem các ông, các bà có đồng ư hay không nghe. Có c̣n nhớ cậu T-Liêm của nhà đó không hả? Vào giữa năm hai ngàn lẽ sáu, cậu T-Liêm có đến thăm tụi nó trên Vùng Vịnh. Sau khi gặp mặt với nhau th́ cả bọn lại kéo đi thăm danh lam, thắng cành ở chung quanh. H́nh như là cũng có ghé ngang qua thành phố “Cát Tro” th́ phải; địa danh nầy th́ các ông, các bà cũng đă biết rơ hết rồi chứ ǵ? Thế mà từ ngày đó cho đến hôm nay, cả nhà K16 chờ măi mà chẳng thấy bóng dáng của cậu T-Liêm trở về thăm viếng “mạng lưới” của gia đ́nh được lần nào. Tôi nghĩ là cậu đó đă “biệt tích”. Rồi vào cuối năm hai ngàn lẽ sáu, th́ cậu Đ-Phước cũng có đến thăm chúng nó. Cũng đi tham quan cùng một ngơ đường, nhưng rồi sau đó th́ cậu Đ-Phước cũng đă biến mất dạng. Tháng ba, năm hai ngàn lẽ bảy th́ lại có mặt cùng một lúc hai cậu A-Dũng và cậu T-Lâm. Họ cũng có đi đến để gặp mặt chúng nó. Tui không cần kể tiếp th́ các ông, các bà cũng đă đoán được chuyện ǵ đă xẩy ra rồi phải không? Các ông, các bà có thấy những sự “mất tích” lạ lùng ấy chưa? C̣n nếu như các ông không tin lời của tui nói, mà các ông có “ngon” th́ làm thử một chuyến lên đó t́m tụi nó xong rồi th́ sẽ biết. Nhưng mà, tui th́ đâu có quan tâm ǵ tới các cậu đó chút nào đâu. Các cậu đó có làm sạch sẽ thế nào, các cậu có xài bao nhiêu thứ hàng giả để làm cao, để làm to ra như thế nào… vài ngày sau th́ những thứ đó cũng sẽ “dẹp chèm bẹp” xuống cho mà coi. C̣n cái đám “cỏ dại” của các cậu th́ cũng sẽ trồi ra trở lại trên mép với cằm, làm sao mà che dấu hết đi cho được phải không? Tui lo ở đây là lo cho cô T-Sương của nhà họ Nông-Ca-Út mà thôi!

Tui có nhắc sơ sơ đến các cô của nhà họ đó hồi năy, bây giờ th́ tui hỏi các ông, các bà có c̣n nhớ đến cô T-Sương hay không hả? Dạo đó… Cô T-Sương cũng rất là xinh xắn, cũng rất là đẹp đẻ như các em, các chị. Nhưng so với các cô khác th́ dốc váng của cô T-Sương nầy lại mănh mai hơn nhiều; bởi vậy đó…mà cho nên những lúc trên đồi Thủ Đức có giông to, gió lớn th́ các chị, các em của cô lại phải dùng dây thừng mà chói chặt vào chân giường. Các ông hỏi tui tại sao các cô đó phải cột cô T-Sương lại như vậy à? Ừa! Phải chói lại như vậy th́ cô T-Sương mới khỏi bay như diều gặp gió đó mà. Nhắc rơ đến như vầy mà ai c̣n không nhớ th́ tui cũng chịu thua luôn. Nhưng tui biết là các Má của sắp nhỏ th́ không thể nào quên được rồi đó. C̣n ông Chánh, ông Cả th́ làm sao? Có nhớ cô T-Sương đó hay không hả?

Tui th́ sớm sớm đă bỏ làng ra đi từ khi các cô, các cậu nhà đó hăy c̣n say ngủ; cho nên những chuyện ǵ đă xẩy ra sau đó trên khu đồi trọc th́ tui cũng không được biết rơ cho lắm. Sau nầy, có dịp về đến quê th́ tui mới hay tin là cô T-Sương đă không c̣n ở trong làng nữa. Cô đă phải ḷng một chàng thư sinh, sanh trưởng ở xóm kế bên; sau đó cả hai người cũng đă xuôi xuồng trôi xuống đến miền “Miệt Dưới” mà sinh sống. H́nh như là gia đ́nh của họ cũng rất gần với nhà của ông Cả lắm đó nghen. Nghe kể lại là gia đ́nh của cô T-Sương cũng đă có được một cháu gái, và một cháu trai ngó thấy thật dễ thương, cũng đẹp đẻ và xinh xắn như ba với má của chúng nó. Như vậy rồi th́ chuyện ǵ đă xẩy ra sau đó, các ông, các bà có biết không?

Tui nói có sai chút nào đâu. Các ông, các bà đâu có ai chịu để ư, để tứ ǵ tới cái chuyện nầy. Để tui kể cho nghe nè! Ngày hai mươi lăm, tháng chín, năm hai ngàn lẽ năm. Cô T-Sương có làm một chuyến phi hành vượt biển mà bay sang vùng Vịnh để t́m thăm tụi nó. Lể tiếp nhận cô T-Sương ở phi trường Cựu Kim Sơn, trước tiên là một màn “tay bắt, mặt mừng”; dỉ nhiên là không có cái mục kiểm soát đồ giả đâu, các ông đừng có mở to mắt, to tai ra như vậy để nghe, để ḍm. Sau đó th́ cả bọn tụi nó dẫn cô Sương đi ăn cơm chay, dẫn cô T-Sương đi tham quan thắng cảnh vùng Vịnh, rồi đi hái trái cây, rồi đi thăm cầu treo…thiệt là hấp dẫn. Những chuyện nầy đều đă được ghi sổ lại trong tập “kư sự vùngVịnh” của nhà văn tay trái C-Hoàn đó, tui không có thêm muối, thêm đường vô đâu. Nhưng mà nói tới đây th́ tui mới nhớ. Các ông, các bà có nh́n thấy điều ǵ lạ hay không? Trong tấm h́nh của tụi nó chụp chung với nhau, th́ cô T-Sương không c̣n “mảnh mai” như ngày xưa chút nào hết; cho nên lúc đi thả diều ở cầu treo th́ không có đứa phải quan tâm mà mang theo mấy sợi dây thừng nữa. Tiệc vui nào rồi cũng tan, cô T-Sương rồi cũng phải chia tay với chúng nó mà ra đi. Vậy mà từ ngày đó cho đến nay, cô T-Sương của nhà họ Nông cũng không có trở lại làng K16 mà thăm ai nữa hết. Cô T-Sương cũng đă bị “biệt tăm” một cách bí mật sau ngày đến chơi với tụi nó ở vùng Vịnh rồi.

Các ông, các bà suy nghĩ thế nào? Ông Chánh sao lại cứ cười “mĩm chi” hoài vậy? C̣n ông Cả nữa! Tại sao ông lại cứ ngồi vuốt râu mà trầm tư, mơ tưởng? Các ông, các bà ở đây th́ không có ai tin điều tui nói ra là đúng chút nào hết, phải không? “Ôi, cô T-Sương ơi! Là cô T-Sương ơi! Nếu cô biết được nhân t́nh, thế sự ở đây như vầy th́ chắc là cô phải buồn ḷng biết chừng nào. Tui đă cố gắng tŕnh bày đầy đủ chi tiết, và rơ ràng đến như vậy mà chẳng có ông nào, bà nào lại chịu đóng góp ư kiến ǵ với tui để t́m kiếm cô hết trơn, hết trọi đó. Cô T-Sương ơi! Là cô T-Suơng ơi...” Ôi mà, mèn đét ơi! Tôi đang than thở, buồn năo như thế nầy mà tại sao C-Hoàn lại có thể ngồi ở đó mà ôm bụng cười như vậy cho được hả?  Sao? C-Hoàn lại nói cái ǵ nữa vậy? Hả! “bà” nói là… “bà” biết cô T-Sương hiện giờ đang ở đâu?... Và “bà” biết luôn cả cái E-meo của cô ấy nữa à? Trời thần, đất quỷ ơi! Sao C-Hoàn không “si nhan” cho tui biết trước, để tui khỏi phải tốn giấy mực mà viết thư, viết thiệp mời hết một đám tới đông như thế nầy. Thôi rồi, như vậy th́ tui phải xin lỗi ông Chánh, ông Cả và Ba Má của sắp nhỏ. Coi như là cái chuyện cáo quan của tôi hôm nay chẳng có ǵ để mét hết rồi đó.

Tui buồn ngủ rồi các ông, các bà ơi! Với lại Má sắp nhỏ cũng vừa gọi tui vào pḥng. Thôi, cho tui xin phép từ giă các ông, các bà nghe! Hẹn dịp khác tụi ḿnh sẽ “tán gẫu” nhiều hơn. C̣n bây giờ th́ các ông, các bà có thể đóng lại cái “cửa sổ” được rồi đó.

Good Night!

 

Viết tại Cali .

Tháng tám năm hai ngàn lẽ bảy.  

Mía51