XUÂN TRONG KỶ NIỆM

  Tác giả:  Người có tuổi

                                          

Chiếc máy bay 777-300 của Singapore Airline hạ cao độ khá đột ngột làm tai tôi bị nhức. Nh́n trên màn ảnh TV, tôi biết chỉ c̣n hơn 10 phút nữa máy bay sẽ đáp xuống phi trường Tân Sơn Nhứt. Tôi cảm thấy khá hồi hộp v́ đă bay suốt đêm từ Melbourne gần 10 tiếng đồng hồ chưa chợp mắt, phần v́ đây là lần trở về Việt Nam sau hơn 15 năm. Trong đầu tôi ngổn ngang bao nhiêu ư tưởng mơ hồ về một quê hương đă cách xa quá lâu và về những người thân yêu mà tôi sẽ gặp, gần gủi trong 4 tuần lễ sắp đến. Một cái chạm nhẹ kèm theo tiếng rít của bánh phi cơ làm tôi an tâm rằng phi cơ đă đáp an ṭan. Người phi công ngỏ lời cảm ơn hành khách một cách rất lịch sự và chúc mọi người có một chuyến du lịch vui vẻ. Qua khung cửa sổ, tôi tận mắt nh́n bờ cỏ đă úa vàng dọc hai bên phi đạo dù chỉ mới cuối đông. Nhà cửa của dân chúng quanh phi trường cao thấp không đều, màu nọ lẫn với màu kia trong cái độ dầy đặc khó tả. Tôi nhủ thầm “ Đây Sài G̣n của những ngày tháng củ”. Một giây sau, tôi đứng dậy lấy cái xách tay để chuẩn bị xuống phi cơ và thực sự hít thở không khí Sài G̣n xuân 2006.

Nhân viên làm việc ở phi trường đứng rải rác ở chân phi cơ để chào đón du khách. Họ chào Good morning vài người khách ngọai quốc đi trước tôi vài thước. Tôi định mỉm cười chào họ để lấy tinh thần, tiếc thay, nhân viên phi trường họ quay mặt đi chỗ khác. Thôi cũng được “ chắc họ vẫn xem ḿnh là Việt Kiều phản quốc”- tôi tự mỉm cười.

Phải mất gần 3 tiếng đồng hồ mới tŕnh xong thủ tục giấy tờ và ra khỏi phi trường. Nắng buổi trưa với đầy khói xe rất khó thở. Âm thanh của đủ lọai xe cộ lớn nhỏ, ḷn lách, chen lấn nhau trong gịng người và xe vô tận làm cho tôi ư thức một cách rơ rệt sự ḥan ṭan khác biệt giữa Sài G̣n  30 năm xưa và ngày nay với 10 triệu người. Dù đi xe hơi nhưng tốc độ chỉ 20 km/giờ. Người em lái xe trong thành phố quen biết đă nhiều năm, tuy nhiên, xe không chạy được số 3 cho êm lẹ. Trên đường, tôi thấy có khá nhiều xe du lịch mới và đẹp. Đa số là xe của cán bộ- các ĐẠI GIA của thời buổi ngày nay-người em giải thích với cái lắc đầu. Sài G̣n chiều 26 tháng chạp thật nhiều màu sắc với hoa kiểng nhiều màu  nhiều loại đă bày bán dọc đường Nguyễn Huệ và công viên ngay trước khách sạn New World nằm cạnh ga Sài G̣n cũ. Chính quyền thành phố cố gắng biến đường Nguyễn Huệ thành địa diểm du lịch chính để thu hút du khách ngọai quốc. H́nh ảnh những chiếc xe ḅ, xuồng tam bản, nhà tranh vách lá, cái cày xưa cũ của nông dân  Việt Nam v.v…được trưng bày xen lẫn trong những dăy hoa cúc,vạn thọ, hoa mai….rất là ẤN TƯỢNG. Nhân viên phục vụ ở chợ hoa mặc đồng phục lịch sự xem rất văn minh sau 31 năm giải phóng.

Phải mất gần 2 tiếng đồng tôi mới về đến nhà dù không xa phi trường bao nhiêu. Tôi đă thấy thấm mệt  và đói. Nghỉ ngơi một lác tôi nhờ người em đưa đi ăn và tranh thủ xem thành phố ‘ Bác’ đă xa cách khá lâu. Tôi đề nghị đến quán ăn nào phải rất sạch sẽ v́ không muốn bị ‘Tào Tháo rượt’ . Trời đă xế chiều nên nắng bớt gay gắt hơn đôi chút. Tôi ngồi sau chiếc Honda của người em phóng ra Lê Lợi hoặc Tự Do. Chúng tôi ḥa với ḍng thác người với triệu triệu xe gắn máy ngoài đường, ai cũng đeo khẩu trang bịt mũi,đàn bà con gái th́  mang thêm găng tay dài v́ sợ nắng làm đen xấu. Làm sao biết được ai đàn bà ai con gái và ai đẹp xấu ra sao?- tôi hỏi người em-. Anh phải đợi sau 6 giờ chiều họ bỏ khẩu trang ra anh mới biết được- người em trả lời. Đó là cách tốt nhất để có thể sống được ở thành phố có độ ô nhiễm không khí chắc nhất nh́ Á châu.

Chúng tôi ghé vào một quán ăn chắc vào loại trung b́nh ở góc đường ǵ đó tôi không nhớ rơ. Vừa bước vào trong tôi chợt nảy người ra v́ quá ngạc nhiên trước khung cảnh của quán –trên sàn gạch ôi thôi đầy những giấy chùi miệng, xương heo,xương ḅ gi đó với đầy rau cỏ mà thực khách bỏ lại. Tôi vô cùng bị shock và muốn bỏ đi. Người em trấn an tôi: không sao đâu anh, quán nầy ăn được lắm, đừng để ư đến mấy thứ ấy,.ở đây người ta quen như vậy rồi vả lại đi chỗ khác sẽ mất thêm vài ngàn đồng tiền gởi xe.Tôi lầm bầm với cậu em-quán như thế nầy th́ khách ngoại quốc nào dám vào ăn?. Chủ quán nh́n thấy vẻ miễn cưỡng ăn uống của tôi chắc cũng suy đoán tôi đang nghĩ ǵ. Thỉnh thoảng, bà liếc nhanh mắt nh́n tôi rồi quay đi. Tôi nhờ người em gọi tính tiền để đi cho lẹ với chút âu lo. Mọi giao tiếp hay mua sắm bất cứ thứ ǵ tôi đều nhờ người em v́ tôi không muốn ai biết ḿnh là ai, hoàn toàn không có lợi, biết đâu có hại là đằng khác.

V́ c̣n xa lạ với thành phố, tôi đề nghị cậu em đưa đi một nơi lịch sự để uống cà phê và nhớ lại những ngày lông bông mất định hướng tương lai, ngồi hàng giờ bên cà phê và thuốc lá. Cậu em đưa tôi đến một quán cà phê Trung Nguyên ở ngay góc đường Trần Hưng Đạo và Nguyễn Văn Cừ. Từ trên lầu quán cà phê nh́n xuống, ôi thôi cả một ḍng thác người và xe xoáy cuộn và chầm chậm trôi đi. Trong cái lớp cuồn cuộn người xe ấy, tôi thấy rất rơ có một người đàn bà đội nón lá ngồi trên xe lăn, ôm cổ bà là một em bé chắc chừng dăm ba tuổi đứng sát sau lưng. Bà ấy cứ một tay đưa đẩy cổ xe để xe đi chầm chậm, len lỏi trong cả cái rừng người xe, tay kia bà cầm một cái ǵ đó. Ḷng tôi bỗng dưng chùn lại khi nghĩ đến cảnh sống khốn cùng của người đàn bà và đứa trẻ thơ trong một xă hội mà đúng ra phải tốt đẹp hơn nhiều sau một thời quá dài sau chiến tranh. Tôi chắc chắn h́nh ảnh đau buồn của người đàn bà trên xe lăn ấy sẽ ở măi trong tôi. Cái ấn tượng đó nhắc nhở tôi phải chuẩn bị tinh thần cho những cảnh không vui khác v́ tôi c̣n phải đi đó đây trong 27 ngày sắp đến.

Lần về VN kỳ nầy cũng không phải là chuyến du lịch hay holiday ǵ cho tôi cả. Việc gia đ́nh và nhất là tôi cần viếng thăm mộ của má tôi là những lư do chính. Niềm đau xót và nỗi hối hận không có mặt bên cạnh giường bệnh của má tôi lúc bà lâm chung đă kéo dài nhiều năm. Tôi muốn về quỳ trước mộ người mẹ hiền để khóc và tạ lỗi đă không thể chăm lo phụng dưỡng mẹ dù tôi là thằng con trai út. Do đó, tôi chỉ lưu lại Sài G̣n chỉ một ngày rồi lo đi thẳng về quê dù chưa thể liên lạc được với bạn bè ở SG. Xe đ̣ đi về miền tây tôi đi đă bao lần trước dây, thế mà bây giờ tôi không biết phải mua vé ra sao? Loay quay măi mới mua được vé xe đ̣ loại trung . Tôi hồi hộp muốn biết xem Quốc Lộ 4 thay đổi như thế nào v́ nhiều người đi về nói rằng “VN giờ thay đổi dữ lắm”. Mấy ngày trước tết xe đ̣ nào cũng đông nghẹt khách  v́ số dân nhập cư ai cũng lo về quê ăn tết sau những năm tháng vất vả ở SG lo kiếm cơm. Tôi ngồi ngay sau lưng tài xế và cạnh một cô gái chắc không phải là người SG. Xe đă ra khỏi bến mà chạy vẫn như rùa ḅ. Với số lượng xe chạy nối đuôi nhau mà Quốc Lộ 4 mỗi bên chỉ có 2 lằn xe, chắc chắn rằng tôi sẽ phải chịu đựng cái cảnh ‘gài mắm’ rất lâu. Xe th́ cứ bóp kèn inh ỏi không ngừng. Tài xế miệng cứ chửi ĐM liên tục v́ không vượt qua mặt xe khác được. Ông kể chuyện liên tục cho bà khách ngồi bên cạnh, nào là bị phạt v́ chạy quá tốc độ,nào là khó khăn chạy lo hối lộ cho công an giao thông mỗi khi bị giam xe.Khi xe bị giam dù lỗi chẳng có ǵ nặng, chủ xe phải đóng 1 triệu đ̣ng mỗi ngày th́ làm sao sống nỗi. Tôi cứ vễnh tai ra nghe hết những điều ông kể mà thấy thương cảm cho kiếp sống được ‘làm chủ xă hội của dân VN. Nếu các con tôi có về cùng  chuyến nầy chắc chúng nó thấy  lạ lắm. Cô gái ngồi  bên cạnh tôi mặt đă tái xanh và bắt đầu nôn ói. Cứ ói đầy bao nylon cô ấy cứ mở cửa xe và ném ra ngoài đường một cách tự nhiên. Lúc đầu tôi định hỏi tại sao cô làm như vậy nhưng  ngưng lại v́ không muốn bị phiền. Hơn nữa, tôi nghĩ, có lẽ không ai quan tâm đến vấn đề vệ sinh đó đâu. Nghĩ đến cảnh có người nào đó bên lề đường b́ lănh trọn gói nylon đầy nước ói của cô gái nầy làm tôi nỗi óc rợn cả người. Mấy giờ sau th́ xe đến cầu Mỹ Thuận. Đây là cây cầu do chính phủ Úc tài trợ và trực tiếp xây dựng cho VN. Người dân VN nghe nói rât hănh diện về cây cầu nầy. Hôm khánh thành cầu, dân ở các tỉnh xa đổ xô về để ngưỡng mộ một đại công tŕnh của chính phủ và ngủ lại ở trên cầu. Dù là của được cho không, chính quyền cũng lập trạm thu tiền xe đ̣ qua lại. Xe găn máy cũng phải làm nghĩa vụ đóng góp. Người đi bộ không rơ có phải đóng góp hay không? Nhưng đia phương nơi gia đinh tôi cư ngụ,dân đi bộ qua lại một chiếc cầu nhỏ cũng phải đóng một ngàn đồng. Thế là suốt Quốc Lộ 4 tôi chẳng thấy có ǵ thay đổi cho lắm sau mấy chục năm nhận viện trợ của bao nhiêu nước ngoài. Đường từ Mỹ Thuận về quê tôi lại càng thất vọng hơn nữa. Đường đầy lỗ trâu nằm xe chạy có lúc thua người đi xe đạp. Những cây cầu sắt đă rĩ sét vẫn c̣n nguyên vẹn sau hơn 31 năm. Mấy năm gần đây tốc độ phát triển của VN từ 8%-9%. Thực tế nh́n vào làm tôi vô cùng thất vọng. Sau cùng, xe đ̣ đă ngừng ở đầu chợ. Buổi chợ chiều đă vắng khách rất nhiều dù là chợ tết. Dân quê chắc nghèo kém không đủ tiền mua sắm tết như dân thành phố. Tôi lủi thủi bước đi ngang trước mặt vài người dân quê vẫn c̣n đứng mời tôi mua vài cành mai tết. Dù không dám trả lời đáp lại, trong ḷng tôi vẫn có chút rộn ràng của những ngày xuân cũ tôi đă  thiếu vắng sau mấy mươi năm

Các anh chị tôi vô cùng vui mừng đón  thằng em út từ rất xa mới về. Chúng tôi muốn đón một cái tết đặc biệt để bù lại bao năm thiếu vắng nhất là vắng bóng má tôi. Đêm giao thừa được chuẩn bị chu đáo với tiệc mừng nho nhỏ. Khổ thay, trước 11giờ đêm điện bị mất vi quá tải. Không ai lo cho việc phục hồi lại điện, chúng tôi đón giao thừa với đèn dầu, đèn pin . Thế mới biết rơ rằng sống xa mặt trời th́ người dân thua thiệt đủ thứ.

Buổi sáng ngày đầu năm thật là dễ chịu. Tôi thức dậy tương đối sớm để chuẩn bi ĺ x́ cho đàn cháu đông quá sức. Cháu gọi tôi bằng chú, bằng cậu đă đông, cháu gọi tôi bằng ông th́ tôi không nhớ là bao nhiêu đứa. Dẫu sao cũng phải ĺ x́ khá sộp cho chúng nó vui mừng v́ có ông chú Việt Kiều mới về. Vả lại, tính tôi từ trước đến giờ vẫn thích cho hơn nhận. Thời giờ c̣n lại của ngày mồng một tết tôi dành cho việc thăm viếng người quen hàng xóm những người mà tôi không có đủ thời giờ để chào trong những ngày trước tết. Tôi dành ngày mồng hai cho việc đi thăm các bạn học cũ thời trung học. Chúng tôi thật không có đủ thời giờ để nhắc lại bao nhiêu kỷ niệm  dưới mái trường thuở xưa. Thời gian làm chúng tôi già đi rất nhiều nhưng kư ức vẫn gần gũi như mới hôm qua. Đă có một số bạn làm xui và đă trở thành ông bà nội ngoại. Nh́n lại ḿnh đă quá tuổi ‘nửa chừng xuân’ mà vẫn chưa yên.

Tôi trở lại SG ngày mồng 3 tết để t́m thăm bạn cũ ở ĐHKH và ĐHNN. Đứng trước ĐHKH tôi không khỏi bùi ngùi xúc động. C̣n đâu giảng đường 15 và pḥng thực tập hóa vô cơ nằm ngay bên trái cổng đi vào. Tôi nhớ lại vô số kỷ niệm của hai năm học ở đó trước khi qua ĐHNN.Hàng cây c̣ng trước đường vẫn c̣n đó. Vài người bán nước dừa tươi trước cổng trường với dăm bác sửa xe vá ép làm cảnh quang khác trước rất nhiều. Chung quanh ĐHKH đầy những photocopy kios. Tôi có cảm tưởng sinh viên khoa học chắc thiếu sách để nghiên cứu. Nhưng tôi đă lầm- một người bạn học khoa học cũ cho tôi biết rằng VN ta ngày nay có hàng ngàn ông Thạc Sỹ cộng với mấy ngàn Tiến Sỹ có chuyên môn cao đang điều khiển kinh tế nhà nước và gần trăm đại học trong nước. Trong lúc đứng đợi người bạn ở ĐHKH, tôi có dịp ngắm nh́n từng đợt sinh viên vào ra không ngớt. Rải rác dưới mấy bóng cây, vài cô cậu sinh viên đang học bài ǵ đó với nét đâm chiêu. Vài cập đang ngồi âu yếm nhau trông rất hạnh phúc. Một thoáng kỷ niệm chợt hiện ra trong đầu đưa tôi về khung trời xưa đă nằm trong một góc hồn tôi. Chiếc Honda màu đỏ dừng lại cách tôi không xa. Tôi và người bạn nhận ra nhau trong ngỡ ngàng, bối rối. Sau vài câu thăm hỏi xă giao, chúng tôi phóng xe t́m một quán cà phê để thăm hỏi chuyện SG, chuyện  tết….

Mồng 4 tết là ngày tôi định dành cho các bạn cũ ở ĐHNN. Tôi lần ṃ t́m địa chỉ  bạn Trần Quang Tuấn và Tuyết Mai. Phải mất rất nhiều giờ mới t́m đúng địa chỉ của bạn Quang Tuấn. Rất tiếc là hai bạn ấy đang về quê Vĩnh Long thăm bà con dịp tết. Không thể gặp bạn bè Nông Nghiệp đuợc,tôi quay sang t́m cho đươc Trần Thành Danh ở quận 3. Gặp được Danh tôi mừng quá. Sau mấy mươi năm vật lộn với cuộc sống dù trong những hoàn cảnh khác biệt nhau, tôi và Danh đều nhận ra mái đầu đă bạc và vẻ mệt mỏi hiện trên nét mặt mỗi đứa. Tôi say sưa kể chuyện tôi vuợt biên trong những ngày giông băo với chiếc thuyền mong manh, Danh kể tôi nghe những ngày mới ra trường đồng lương không đủ sống. Điều quư nhất của chúng tôi là dù thời gian có xa cách bao lâu, t́nh bạn  ngày xưa vẫn c̣n nguyên đó. Làm sao chúng tôi quên được những buổi tối ăn rau muống luộc với bột sau giờ học tối ở đại học xá, những điếu thuốc lá và ly cà phê chia nhau trong bọn 3 hay 4 đứa. Ấy thế mà tôi cứ bị mời lên gặp bí thư để sinh hoạt v́ cái tội sống theo lối tiểu tư sản và quá thân thiện với thành phần cần ‘bồi dưỡng’. Những thứ ấy trôi qua trong đời chúng tôi  thật nhanh cứ tưởng chừng mới hôm qua.

Công việc gia đ́nh vẫn c̣n nhiều, tôi phải đi lại SG và các tỉnh đôi lần nữa. Mỗi lần đi như vậy làm tôi rất lo v́ xe cộ đông đút, tai nạn xe nhan nhăn trước mắt mỗi ngày. Rất là quái lạ-  ở VN đèn đỏ th́ xe cứ ung dung chạy nếu không thấy công an đứng ở góc đường.. Tai nạn xe gây chết người thi xe cứ chạy, bảo hiểm thường vài triệu là xong. Sinh mạng người rất ‘bèo’ nên tôi rất là “ gà chết” không dám ra đường.

Dù thế nào tôi cũng phải t́m gặp Tuấn và Tuyết Mai. Tôi nhờ người bạn t́m thăm Vơ Thanh Tùng vào một buổi trưa. Tội nghiệp Tùng nghe tin tôi sẽ đến thăm vội đứng chờ tôi ở đầu hẻm dù mắt đă kém rất nhiều. Mái tóc nghệ sỹ và nét thư sinh ngày nào đă nhường cho vẻ khô héo trên khuôn mặt Tùng. Tôi rất nể phục Tùng về tính khí hiên ngang không chịu luồn cuối, nịnh hót để được vinh thân như nhiều người khác. Đă đến lúc phải chia tay Tùng, tôi siết tay bạn thật chặt với lời chúc sức khỏe. Cũng như tôi, tôi biết Tùng rất xúc động khi chia tay “anh cả già”-Tùng thân thiện gọi tôi ngày xưa. Đến thăm Tuấn và Tuyết Mai buổi chiều sau khi chia tay Tùng, nhờ có liên lạc kỹ trước đó, lần nầy có mặt cả hai bạn ở nhà. Chúng tôi vừa mừng vừa hơi bị shock lúc gặp nhau. Các bạn đă không có tin tức ǵ của tôi từ lúc tôi rời trường một cách tức tửi. Ai cũng nghĩ rằng chắc ‘Tuấn già’ đi và đă chết. Một lác sau chị Bắc Phi đến. Thật là mừng vui khi chúng tôi lần lượt điểm qua ai lấy người nào trong lớp, ai c̣n ngủ một ḿnh. Tôi không quên hỏi thăm qua bí thư, cán bộ Đoàn lúc trước. Một số lớn bạn bè Nông Nghiệp rất thành công- trở thành giám đốc, phó giám đốc một số cơ ngành, có con du học Mỹ ,Uc đă nhiều năm. Do hảo ư của chị Bắc Phi và một số bạn, chúng tôi găp nhau rất đông đủ tại tư gia chị Bắc Phi. Hôm đó tôi đến hơi trễ v́ gặp tai nạn xe trong khi t́m nhà. May là tôi bị thương xoàn thôi, nếu không, chắc làm các bạn thất vọng không ít. Buổi tối đó có cả Phan Đ́nh Lân từ Belgium mới về làm tôi vô cùng ngạc nhiên. Lúc đầu, tôi hơi ‘nhút nhác như gái mới về nhà chồng’ vi các bạn thay nhau hỏi chuyện xa gần. Có vài chị đề nghị bỏ cách gọi ‘Tuấn già’ thay bằng ‘Tuấn trẻ’ làm tôi thật là bối rối. Thỉnh thoảng, chúng tôi nhắc đến những kỷ niệm đi  thủy lợi, lao động ở Lê Minh Xuân, đi đổi tiền ở Củ Chi. Tôi nhắc lại lần đi chống rầy nâu với chị Thanh. Phụng kết hôn với Hào về sống ở Sóc Trăng. Đặc biệt nhất là Hoàng Hà dù không trực tiếp tham gia nhưng cũng rất lịch sự gọi điện thoại lên từ Tiền Giang xin được hỏi thăm tôi chốc lác. Với giọng nói thật dịu dàng và ân cần, Hoàng Hà vẫn c̣n đầy  đủ tính tế nhị của một người chuyên chăm sóc các bạn học ngày xưa. Buổi họp mặt thật vui và đầy ư nghĩa, nó cho thấy sự trưởng thành, hiểu biết và đầy cảm thông giữa tất cả chúng tôi trước những thử thách của cuộc đời, hoàn cảnh xă hội.

Thời gian thăm gia đ́nh sắp hết. Tôi cảm thấy thời gian sao đi nhanh quá. Tự nhiên tôi muốn thời gian đi chậm lại để tôi được sống thêm với những kỷ niệm đă đánh mất  hơn 25 năm qua. Tôi bùi ngùi nghỉ đến giờ phút chia tay những người thân yêu một lần nữa. Tôi biết ḿnh nhạy cảm quá và yếu đuối quá. Những thứ đó đă đưa đến nhiều quyết định sai lầm làm hỏng cả đời tôi. Dù sao th́ chuyến đi nầy tôi cũng đă giải quyết được nhiều việc cho gia đinh và bản thân ḿnh. Tôi đă được quỳ trước mộ của má tôi xin bà tha tội bất hiếu cho thằng con phải bỏ nước ly hương. C̣n đâu mái nhà xưa đầm ấm nơi anh em chúng tôi chia xẻ buồn vui của cuộc sống cơ hàn. Dù cảm thấy xa lạ, lạc lỏng, ngỡ ngàng trên chính cái quê hương của ḿnh, giờ phút nầy tôi vẫn không muốn mất nó. Bây giờ tôi mới hiểu thấu câu nói ‘Home is where your heart belongs to’. Hai mươi mấy ngày qua có biết bao cảnh tượng không vui đập vào mắt tôi. Từ h́nh ảnh người đàn bà ngồi trên xe lăn đến bao nhiêu em bé tuổi hăy c̣n thơ đi bán vé số thay v́ đến trường, ông cụ già ngồi ăn xin ở chân cầu Calmet buổi tối, tất cả là những h́nh ảnh khó quên trong tôi. Nếu không đi được, biết đâu tôi là một trong các người ấy. Trái ngược hẳn với những cảnh đời ấy, các đại gia xài tiền như xài giấy. Họ dám bỏ ra 15 hoặc 20 triệu đồng để mua một chậu mai tết tặng cho ông nọ bà kia để mong được mua quan bán chức giàu to hơn nữa. Gần 20 năm mở cửa đi theo kinh tế thị trường, cán bộ chính quyền rất khôn ngoan trong viêc làm giàu. Họ chỉ vẻ ra vùng nào đó thuộc diện quy hoạch để phát triển, đô la ngoại quốc nhận vào triệu triệu , trả lại cho dân tiền không đủ ăn cháo th́ làm sao mà không giàu to.Một người bạn của tôi làm ở một sở quan trọng nghe những điều tôi phàn nàn đành trả lời nửa vời : những điều bạn quan tâm cũng là những trăn trở của tụi nầy, đất nước ḿnh c̣n nhiều khó khăn, vả lại, nước nào mà không có những tiêu cực. Tôi chỉ thở dài và mỉm cười trước câu trả lời nầy.

Tôi lên SG trước khi bay về Uc chỉ một ngày để đủ thời giờ mua sắm và từ giả bạn bè. Tôi không muốn anh chị tiễn đưa đông đảo chỉ thêm buồn v́ đâu có cảnh chia ly nào vui đâu. Dù thế nào tôi cũng phải ra đi. Hành lư và giấy tờ check in đă xong sớm, tôi đinh dành thời giờ c̣n lại để tâm t́nh an ủi anh chị tôi. Nghĩ đến lúc anh chị tôi có mệnh hệ nào về sức khỏe mà tôi không về được,đây chinh là lần cuối cùng anh em tôi c̣n gặp nhau. Tôi cố ngăn nước mắt khi nghĩ đến những điều đó nhưng tôi không thể nào làm chủ được chính ḿnh. Tôi khóc nức nở như đứa trẻ vừa mất người thân. Tôi đi vội vào trong sau khi vẫy tay chào ‘ anh chị ở lại mạnh giỏi’ . Cửa phi trường đóng lại. Tôi liếc thấy chị hai và em gái tôi đưa tay chùi nước mắt.

Máy bay được kéo ra nằm sẵn ở phi đạo lúc 16 giờ 45 phút. Tôi đươc ngồi sát khung cửa sổ nên muốn quan sát khung cảnh phi trường những giây phút cuối. Hàng chữ PHI TRƯỜNG QUỐC TẾ TÂN SƠN NHẤT làm bằng sắt đă rỉ sét một cách thảm hại chắc không ai để ư sơn phết lại trong nhiều năm. Tôi cố t́m một h́nh ảnh nào đẹp nhất lúc đó để cất giữ cho một chuyến đi về. Đă không c̣n kịp nữa. Người Pilot tự giới thiệu tên ḿnh bằng tiếng Anh đặc sệt giọng Chinese . Đúng 17 giờ phi cơ rời phi đạo. Nắng chiều đă nhạt vàng chiếu thẳng vào khung cửa sổ của tôi. Tôi cố dán mắt nh́n qua cửa sổ để cố thu lại những h́nh ảnh cuối cùng của một thành phố, một quê hương tôi phải chia tay. Năm phút sau ,thành phố SG chỉ c̣n là những chấm mờ dưới chân tôi. Một cụm mây đen che khuất mặt trời chiều. Những tia nắng vàng yếu ớt không đủ soi thấu thành phố đă mất dạng. Tôi ngă đầu về phía sau một chút và nhắm mắt hít môt hơi sâu vào lồng ngực. Người khách trẻ người Chinese ngồi bên cạnh tôi lịch sự nhờ tôi kéo màn cửa sổ lại để nắng chiều khỏi đập thẳng vào mắt anh. Anh muốn đọc những câu tiễn biệt t́nh tứ ǵ đó ở sau trang b́a quyển sách. ‘Dear darling, I missed you so much’ tôi liếc nh́n b́a sách rồi nhắm mắt lại giả vờ chợp mắt. Hai giờ sau tôi đáp ở Singapore . Buổi tối nên phi trường đă vắng khách, tôi  lặng lẽ t́m đến một điện thoại công cộng để goi về báo cho người thân- Allo, anh đă đến phi trường Singapore b́nh an lúc…..Điện thoại bị cắt v́ đă hết credit. Chuyến bay đêm từ Singapore về Melbourne đưa tôi vào những giấc ngủ chập chờn. Đời người như cánh chim và phù du như trong một giấcmơ.

   

  Melbourne , mồng 3 tết, Đinh Hợi  

    Tác giả:  Người có tuổi