Thằng
Người Gỗ Bích nô cô bị tụi cướp lường gạt và đem treo
cổ; được Nàng Tiên Tóc Xanh đem về khám bác sĩ:
Nàng
tiên đứng trước cửa, bồng Bích nô cô vào, đặt trong một
phòng chung quanh tường bằng xa cừ. Nàng mời các vị bác sĩ
có tiếng trong vùng đến.
Trước
cả là Bác sĩ Quạ rồi đến
Cú Mèo, cuối cùng là Dế Mèn biết nói.
Nàng
tiên cất tiếng nói cùng các vị bác sĩ
lúc ấy đang vây quanh giường của Bích nô cô:
-Tôi
muốn các người xem thử Thằng Người Gỗ này hiện còn sống
hay đã chết!
Nghe
hỏi thế bác sĩ Quạ bước
đến chẩn mạch Bích Nô Cô, sờ vào mũi và ngón chân, và
sau khi khám xong , liền dõng dạc tuyên bố:
-Theo
ý tôi thì Thằng Người Gỗ này quả thật đã chết rồi. Nhưng
nếu có một sự tình cờ nào run rủi khiến nó chưa chết thì
lúc ấy hẳn là nó còn sống.
Cú
Mèo nói:
-Tôi
rất tiếc đã phải phát biểu ý kiến trái hẳn ý kiến của
bạn đồng nghiệp và bạn thân của tôi là Bác sĩ
Quạ. Vì đối với tôi thì Thằng Người Gỗ này bao giờ
cũng vẫn còn sống. Nhưng nếu có một sự tình cờ run rủi
khiến nó không thể sống được nữa thì nghĩa là nó thật
đã chết rồi.
-Còn
ý kiến của ngươi thì sao? Sao ngươi không nói gì cả? Nàng
tiên hỏi Dế Mèn Biết Nói như vậy.
-Tôi
nói rằng một ông thầy thuốc thận trọng trong lúc chưa biết
nói thế nào thì thà đừng nói. ..
(trích
Thằng Người Gỗ của C.
Collodi, Buu Kế dịch)
Lời
bàn:
Bác
sĩ thường là mục tiêu của các chuyện hài hước. Ðây là
một trong những đoạn ý nhị
và đáng ghi nhớ nhất đối với tôi. Trong mấy chục năm hành
nghề, mỗi lần nghe những ý kiến chuyên môn trái ngược
nhau, lại nhớ đến đoạn này. Ngoài ra, nếu các cháu thích
phim hoạt họa Pinocchio, quí vị nên tìm cuốn cách của C. Collodi
(1826-1890; người Ý) cho cháu đọc hoặc đọc bản dịch của
Bửu Kế (Giải nhất cuộc thi tiểu thuyết của Hội Phụ
Huynh Học Si Việt Nam, NhàXuất Bản Xuân Thu).
Bs Hiền.