Dịch Thơ Đường Tống

 

      Lư Gia Hựu  李嘉佑

 

寄王舍人竹楼

傲吏身闲笑五侯
西江取竹起高楼
南风不用蒲葵扇
纱帽闲眠对水鸥


Kư Vương Xá Nhân Trúc Lâu

Ngạo lại thân nhàn tiếu ngũ hầu
Tây giang thủ trúc khởi cao lâu
Nam phong bất dụng bồ quỳ phiến
Sa mạo nhàn miên đối thủy âu.

 

Chú Thích:
Lư Gia Hựu: (719-781) người Triều Châu tỉnh Hồ Bắc, đỗ tiến sỉ năm Thiên Bảo đời Đường, từng làm thứ sử Tô Châu và các tỉnh miền nam sông Dương Tử. V́ một lỗi lầm nào đó, ông bị đổi về miền nam xa kinh đô, nhưng vẫn c̣n sẵn sàng (mang mủ trong lúc ngủ) và chân thành (trước hải âu, theo truyện của sách Liệt Tử, chim âu chỉ lại gần người không mưu mô xảo trá ) phục vụ vua.

Bồ quỳ: một loại cây lác dùng đan quạt.

 

 

Dịch Nghĩa:
Gởi Vương Xá, Nơi Lầu Trúc
Thân nhàn chê quan lại và cười chức tước
Lấy trúc Tây Giang về dựng lầu nghỉ mát
Có gió Nam không cần đến quạt bồ quỳ
Đội mũ the ngủ yên trước chim âu.

 

Dịch Thơ:
Thân nhàn khinh chức chê công hầu
Lấy trúc Tây Giang xây dựng lầu
Gió mát từ Nam không quạt lác
Ngủ yên đội mủ trước chim âu.

   
Trang Nhà NLM Tuyển Tập 50 Năm NLM50 Trang Nhà Khóa 2