Dịch Thơ Đường 

 

      Bần Nữ - Tần Thao Ngọc

 

Phiên Âm:

Bần Nữ
          Tần Thao Ngọc

Bồng môn vị thức ỷ la hương
Nghĩ thác lương môi diệc tự thương
Thùy ái phong lưu cao cách điệu
Cộng liên thời thế kiệm sơ trang
Cảm tương thập chỉ khoa châm xảo
Bất bả song mi đấu họa trường
Khổ hận niên niên áp kim tuyến
Vị tha nhân tác giá y thường.

 

Dịch Nghĩa:

Cảnh nhà tranh vách đất chưa biết đến y phục lụa là gấm vóc.
Muốn cậy người mối mai, càng nghĩ lại càng thương thân hơn.
Ai là người yêu mến dáng điệu phong cách cao thượng?
Thương thời thế khó khăn với mọi người nên trang điểm sơ sài.
Dám đâu khoe mười ngón tay có đường kim khéo.
Chẳng kẻ đôi mi dài ganh sắc với ai.
Khổ hận tháng năm khâu may những đường kim tuyến.
V́ người may áo cưới để nh́n họ lên xe hoa thay cho ta.

 

 


 

 


Dịch thơ:
Con Gái Nhà Nghèo

Lụa là chưa được bén mùi sang
Muốn cậy băng nhân ngại bẽ bàng
Ai quư thanh cao giàu cách điệu
Cùng thương mộc mạc kém thời trang
Dám khoe mười ngón đường kim khéo
Không cậy đôi mi nét kẻ trường
Ngán nỗi hàng năm thêu áo cưới
Cho người làm dáng với tân lang
Nguyễn Bích Ngô

Nhà gianh chửa biết lụa là hương
Muốn cậy mối mai lại tự thương
Biết trọng phong lưu người mấy kẻ ?
Cũng buồn thời thế giảm phô trương
Dám đâu mười ngón khoe kim khéo
Chẳng lấy đôi mi đọ phấn hường
Khổ hận tháng năm may áo cưới
Người đi... ta ở... để ai thương ?!?
Mai Nhược Hoa

 

Cô Gái Nghèo
Nhà nghèo chưa biết gấm tơ là
Mai mối toan nhờ nghĩ xót xa
Phong cách thanh cao ai biết quư
Sơ sài trang điểm bỏ xa hoa.
Dám đâu khoe khéo đường kim chỉ
Không kẻ mày cong giấu mặn mà
Tủi hận tháng năm tay uốn nắn
Thêu may áo cưới để người ta...
Phí Minh Tâm

Tác giả:
Tần Thao Ngọc tự Trung Minh, người Kinh Triệu (nay là Thiểm Tây thị xă Trường An). Trước ông đi thi nhưng không đậu, sau đó theo Hy Tông vào Thục, đỗ Tiến Sĩ năm Trung Hoà thứ 2 (vua Hy Tông 882) sau lănh chức Công bộ Thị lang. Tần Thao Ngọc viết thơ nổi tiếng từ lúc c̣n rất trẻ, mỗi bài thơ của Tần Thao Ngọc được người đời tán thưởng truyền nhau ca tụng.

 

Tác giả ví ḿnh như con gái nhà nghèo có tài sắc thanh cao, tự trọng không muốn nhờ người mai mối, chỉ đem tài năng của ḿnh phục vụ thế gian. Trong thời Văn Đường hay một thời nhiễu nhương nào khác, người tài giỏi cũng đành cam tâm ngậm miệng làm ngơ với thời thế. Không thời thế đèo bồng chỉ khổ thân, đèo bồng được th́ cũng chỉ là chia xôi thịt với bọn tham quan ô lại.

 

 

Trang Nhà NLM Tuyển Tập 50 Năm NLM50 Trang Nhà Khóa 2