Dịch Thơ Đường

Vô Đề Kỳ II     Nguyên Tác Lư Thương Ẩn

 

 

Vô Đề Kỳ II

Lai thị không ngôn khứ tuyệt tung
Nguyệt tà lâu thượng ngũ canh chung
Mộng vi viễn biệt đề nan hoán
Thư bị thôi thành mặc vị nùng
Lạp chiếu bán lung kim phỉ thúy
Xạ huân vi độ tú phù dung
Lưu lang dĩ hận Bồng sơn viễn
Cánh cách Bồng sơn nhất vạn trùng

 

Không Đề 2

 

Bản dịch: Trần Trọng San
Mờ mịt tăm hơi hứa hẹn suông
Canh năm trăng xế chợt nghe chuông
Mộng ly biệt măi kêu khôn tỉnh
Thư giục mau xong mực đậm nồng
Ánh nến nữa in chăn phỉ thúy
Thoảng bay hương xạ gối phù dung
Bồng sơn đă hận đường xa thẳm
Lại cách Bồng sơn một vạn trùng.

Bản dịch: Đông A

Đến chẳng nói năng biến tuyệt tung
Canh năm chuông điểm gác trăng suông
Mộng làm xa cách kêu khôn tiếng
Thư bị thúc thôi mực chẳng nồng
Nến chiếu lung linh chim phỉ thúy
Hương thơm thoang thoảng gấm phù dung
Chàng Lưu vốn hận non Bồng thẳm
Lại cách Bồng sơn cả vạn trùng.

 

Bản Dịch: Phí Minh Tâm

Nàng hẹn lời suông mất biệt tăm
Trăng tà xế gác đă canh năm
Mơ màng xa cách khó bừng tỉnh
Muốn dứt thư t́nh mực chẳng thâm
Ánh nến mờ soi mền phỉ thúy
Mùi hương phảng phất gối chăn nằm
Chàng Lưu sẵn hận đường xa thẳm
Lại cách Bồng Sơn cả vạn tầm. 

 

Dịch Nghĩa:

 

Không Đề 2

 

Hẹn đến th́ chỉ là nói suông, mà đi rồi th́ mất tăm tích
Trăng xế trên lầu vẳng tiếng chuông lúc canh năm
Mộng thấy ḿnh xa cách nhau kêu khóc cũng khó tỉnh giấc được
Trong bức thư bị thúc giục viết cho xong nước mực đậm ḍng
Ánh nến soi lên một nữa chân lông chim phỉ thúy thêu kim tuyến
Mùi hương xạ thoảng bay qua gối phù dung thêu
Chàng Lưu đă hận núi Bồng Lai xa xôi
Mà ḿnh lại ở cách núi Bồng Lai đến vạn trùng.

 

           

 

No Title 2

 By Li Shangyin

Her promises to come were empty words, she's gone without a trace,
The moon is slanting on the tower as I hear the fifth watch bell.
In my dream we were far apart, I found it hard to call,
Hurriedly I try to write, but find the ink too thin.
The candle's radiance covers half the gold and emerald bed,
A tiny hint of musky scent remains on embroidered lotus.
Young Liu already regretted that Pengshan hill lay far away,
We two are separated by ten thousand Pengshan hills.