Dịch Thơ Đường

 

              Nghi Cổ        Nguyên tác: Lư Bạch

 

 

Sinh giả vi quá khách
Tử giả vi quy nhân
Thiên địa nhất nghịch lữ
Đồng bi vạn cổ trần
Nguyệt thố không đảo dược
Phù tang dĩ thành tân
Bạch cốt tịch vô ngôn
Thanh tùng khởi tri xuân
Tiền hậu cánh thán ức
Phù vinh hà túc trân !

 

Bản dịch: Tiểu Nê Thu (Diễn Đàn Việt Kiếm)
Sống phù du như người viễn khách
Chết về nhà hết cảnh lênh đênh
Đất trời quán trọ buồn tênh
Xót thương cát bụi bồng bềnh ngàn năm
Ḱa thỏ ngọc trong trăng nghiền thuốc
Chốn hồng trần bao cuộc bể dâu
Lặng im xương trắng rầu rầu
Xuân kia nào sánh được mầu thông xanh
Việc sau việc trước quẩn quanh
Tiếc chi phú quư công danh hăo huyền 

Dịch nghĩa:

 
Sống là người đi qua đường
Chết là kẻ trở về nhà
Trời đất là một quán trọ
Cùng xót thương cát bụi muôn đời
Con thỏ trong trăng giă thuốc măi
Cây phù tang (?) đă thành ra củi rồi
Xương trắng lặng lẽ không nói ǵ
Thông xanh nào biết đến mùa xuân
Việc trước,việc sau đều đáng thở than
Cái sang quí không bền có đáng ǵ đâu!

 

 

Bắt Chước Ư Xưa

Bản dịch: Phí Minh Tâm
Người sống như khách qua
Kẻ chết trở về nhà
Đất trời nơi tạm trú
Bụi đời vạn xót xa
Thỏ ngọc c̣n nghiền thuốc
Dâu tươi biến củi chà
Xương trắng lặng không nói
Thông xanh mặc xuân qua
Trước sau không than văn
Phú quư bă phù hoa.