Dịch Thơ Đường 

 

      Thiên Mạt Hoài Lư Bạch - Đỗ Phủ

 

             

 

Phiên Âm:

Thiên Mạt Hoài Lư Bạch
               Đỗ Phủ

Lương phong khởi thiên mạt
Quân tử ư như hà
Hồng nhạn kỷ thời đáo
Giang hồ thu thủy đa
Văn chương tăng mệnh đạt
Si mị hỉ nhân qua
Ứng cộng oan hồn ngữ
Đầu thi tặng Mịch La.

 

Đỗ Phủ viết bài thơ nầy tặng Lư Bạch năm 759  lúc Lư Bạch đang bị đày đến "cuối trời".  Hay Đỗ Phủ than thân phận đang ở đường cùng "mạt lộ" v́ đang sống rất cơ cực.  Đỗ Phủ nói lên nổi bi phẫn của ḿnh ở 2 câu thơ cuối khi nhắc đến ḍng Mịch La, nơi Khuất Nguyên đă trầm ḿnh, thà thác trong hơn sống đục theo thời.

 

 

Dịch Thơ:

Cuối trời nhớ Lư Bạch
Năm tàn gió mát thổi qua,
Ư người quân tử, biết là ra sao?
Bao lần hồng nhạn bay vào,
Mưa thu dâng mặt sông cao đôi bờ.
Hanh thông ghét khách làng thơ,
Tṛ vui đùa cợt, quỷ ma trêu người,
Hồn oan ta thử mở lời,
Mịch La sông ấy là nơi gieo vần.
Chi Điền

 

Cùng Trời Nhớ Lư Bạch
Cùng trời gió lạnh nổi
Quân tử ư sao ta
Hồng nhạn bao giờ tới
Sông hồ thu nước ̣a
Văn chương ghen vận được
Yêu quái thích người qua
Nên với oan hồn nói
Gieo thơ tặng Mịch La

Đông A

 

Cuối trời nhớ Lư Bạch

Gió lạnh tự trời cao
Quân quan có ư sao
Bao giờ hồng nhạn đến
Thu nước ngập hồ ao
Chữ nghĩa ganh thành đạt
Yêu tinh thích kẻ vào
Cùng oan hồn ứng đáp
Mịch La vận thơ chào.

Phí Minh Tâm

 

Trang Nhà NLM Tuyển Tập 50 Năm NLM50 Trang Nhà Khóa 2