Dịch Thơ Đường

Đăng Lâu      Nguyên Tác Đỗ Phũ

 

 Bài này Đỗ Phủ làm vào mùa xuân năm 764, lúc vừa về Thành Đô, nói đến việc Quách Tử Nghi đánh bại giặc Thổ Phồn, thu phục lại Trường An.

 

   

 

Đăng lâu

Hoa cận cao lâu thương khách tâm
Vạn phương đa nạn thử đăng lâm
Cẩm giang xuân sắc lai thiên địa
Ngọc Lũy phù vân biến cổ câm (kim)
Bắc cực triều đ́nh chung bất căi
Tây sơn khấu đạo mạc tương xâm
Khả liên Hậu Chủ hoàn từ miếu
Nhật mộ liêu vi Lương phụ ngâm

Lên lầu

 

Bản dịch: Trần Huy Bích

Hoa sát thềm cao dạ khách đau
Muôn phương lâm nạn bước lên lầu
Ḱa sông xuân trải liền trời đất
Nọ núi mây vờn rối trước sau
Nước cũ uy linh khôn đỗi xóa
Giặc càn lẫn nấp chớ tham cầu
Đáng thương Hậu Chủ thăm đền miếu
Lương phụ chiều ngâm luống gợi sầu

 

Bản dịch: Phí Minh Tâm

Hoa cận lầu cao, dạ khách đau

Nơi nơi hoạn nạn ngoại cửa lầu

Sông Cẩm đang xuân giữa trời đất

Đĩnh Ngọc mây vờn nối trước sau

Nước nhà ổn định sau cơn biến

Giặc cướp phương tây chớ dăi dầu

Thương thay Hậu chúa ḷng trung hiếu

Ngâm bài Lương phụ bớt nỗi sầu.

   

Dịch Nghĩa:

 

Những đóa hoa nở trên lầu cao, làm cho ḷng khách đau thương.
Trong lúc muôn phương nhiều nạn, ta lên lầu này.
Sắc xuân đến với trời đất sông Cẩm giang.
Trên núi Ngọc Lũy, đám mây nổi biến đổi đời xưa, đời nay.
Sau cơn biến loạn, triều đ́nh miền bắc vẫn không thay đổi.
Vậy th́ bọn giặc cướp ở Tây Sơn kia chớ nên vào xâm lấn.
Thương thay Hậu Chúa (1)mà c̣n có đến miếu.
Buổi chiều tà, ta hăy làm bài Lương phụ ngâm. (2)
-----------------------
(1) Hậu Chủ: tức Hậu chúa Lưu Thiện, con của Lưu Bị. Ngoài cửa Cẩm Quan tại Thành Đô, có miếu thờ Thục Tiên chúa (Lưu Bị), phía tây có miếu thờ Vũ hầu Gia Cát Lượng, phía đông có miếu thời Hậu chúa. Nhân việc cảm khái Lưu Thiện tín nhiệm Hoàng Hạo làm mất nước, ám chỉ vua Đường Túc Tông tin dùng Lư Phụ Quốc.
(2) Lương phụ ngâm: Theo sách Thục chí, Gia Cát Lượng khi cày ruộng có làm ra bài Lương phụ ngâm.

 

 

FROM AN UPPER STORY

Flowers, as high as my window, hurt the heart of a wanderer
For I see, from this high vantage, sadness everywhere.
The Silken River, bright with spring, floats between earth and heaven
Like a line of cloud by the Jade Peak, between ancient days and now.
Though the State is established for a while as firm as the North Star
And bandits dare not venture from the western hills,
Yet sorry in the twilight for the woes of a longvanished Emperor,
I am singing the song his Premier sang when still unestranged from the mountain

300 Poems.com