Dịch Thơ Đường

Đăng Cao     Nguyên Tác Đỗ Phũ

 

 

ĐĂNG CAO

 

Phong cấp, thiên cao, viên khiếu ai,
Chử thanh, sa bạch, điểu phi hồi.
Vô biên lạc mộc tiêu tiêu hạ,
Bất tận trường giang cổn cổn lai.
Vạn lư bi thu thường tác khách,
Bách niên đa bệnh độc đăng đài.
Gian nan khổ hận phồn sương mấn,
Lạo đảo tân đ́nh trọc tửu bôi.

 

LÊN CAO

 

Bản dịch: NAM TRÂN

Gió gấp trời cao vượn nỉ non,
Bến trong cát trắng, lượn chim cồn.
Rào rào lá trút rừng cây thẳm,
Cuồn cuộn sông về sóng nước tuôn.
Thu quạnh ngh́n khơi ḷng khách năo,
Đài cao trăm bệnh chiếc thân ṃn.
Gian nan khổ hận đầu thêm bạc,
Quặt quẹo đành kiêng chén giải buồn.

 

Bản dịch: Phí Minh Tâm

Trời cao gió lộng vượn ỷ ôi

Cồn trong cát trắng chim bay hồi

Lá rừng trút đổ không ranh giới

Sông dài vô tận cuồn cuộn trôi

Thu buồn gợi nhớ ḷng viễn khách

Già bịnh đài cao quyết chẳng thôi

Gian nan khổ hận tóc mai bạc

Vất vả từ đi chén rượu bồi.

26-3-2003

A LONG CLIMB

By Du Fu

 In a sharp gale from the wide sky apes are whimpering, 
Birds are flying homeward over the clear lake and white sand, 
Leaves are dropping down like the spray of a waterfall, 
While I watch the long river always rolling on. 
I have come three thousand miles away. Sad now with autumn 
And with my hundred years of woe, I climb this height alone. 
Ill fortune has laid a bitter frost on my temples, 
Heart-ache and weariness are a thick dust in my wine. 

300 Tang Poems

 

 

Translated by David Lunde

Sharp wind, towering sky, apes howling mournfully;
untouched island, white sand, birds flying in circles.
Infinite forest, bleakly shedding leaf after leaf;
inexhaustible river, rolling on wave after wave.
Through a thousand miles of melancholy autumn, I travel;
carrying a hundred years of sickness, I climb to this terrace.
Hardship and bitter regret have frosted my temples--
and what torments me most? Giving up wine!