Các Bạn thân quư,

 

Tôi muốn nhắc lại con sông HƯƠNG một lần nữạCon sông tuyệt hảo, độc nhất của Việt Nam mà nhiều Bạn QGNLM đă có dịp chứng kiến hồi đi tập sự gần nửa thế kỷ trước. Sông HƯƠNG nước ngọt và trong xanh, b́nh lặng bốn mùa, ngoại trừ bị lụt năm ba ngày, nhẹ nhàng chảy qua kinh đô HUẾ. Nhiều con đ̣ ngang sang sông với bến đ̣ thoai thoải, nhưng chỉ có một con đ̣ đi vào huyền thoạị

 

Nữ sinh trung học nổi tiếng đều học trường Đồng –Khánh, lớn nhất miền Trung. Nét nhu ḿ, kín đáo, dáng đài trang rạng rỡ trên bến sông này, ngay cạnh Phú Văn Lâu. Con đ̣ ấy, con đ̣ THỪA  PHỦ .

 

Hầu hết nữ sinh nội  thành Huế đều đến trường bằ ng cách đi bộ để qua đ̣ này, rút ngắn được 2/3 đoạn đường. Cái hấp lực của nó thật nên thợ Nữ sinh lúc nào cũng y trang màu trắng. Tóc huyền cắt ngắn ngang lưng, để xơa, phủ cả bờ vaị Ai cũng đội nón bài thợ Ai cũng mang hờ cặp sách trước ngực. Đôi guốc trắng đi trên đường nhựa phát ra âm thanh ḍn dă vui tai, cộng hưởng thanh thoát với phần âm tự thành quách, nghe như tiếng sanh cầm .Họ đi rất khoan thai, với khổ người vừa phải, như mây như khói, không để lộ h́nh tích của ḿnh nhưng mơ hồ khoe sắc, khoe dáng nét thiên tiên. Cái đẹp di truyền từ các triều đại trước c̣n tồn tạị Nhiều học sinh hậu duệ này là thân nhân của các cung tần, mỹ nữ được tiến cung thời trước.

 

Con đ̣ sang sông với hai hàng nữ sinh ngồi mạn thuyền.Im ĺm và tĩnh lặng. Con đ̣ thon d'ang Co lại không vội vàng .Mái chèo nhặt khoan đẩy nước.Thuyền đi như vào giấc mợ Người và cảnh vật trên bờ và dưới nước đều được nhân đôi bởi mặt sông phẳng lặng như tấm gương soi hoành tráng. Có lúc thuyền và người  đi trong sương mù dáng bảng lảng trên mặt sông. Nét Liễu Trai dần dần hiện h́nh. Trời sáng dần làm tôn dáng vóc như ẩn như hiện của nữ sinh giữa màn sương sớm đang tan nhanh khi mặt trời lên caọ  Thực và mộng chỉ trong chốc lát nhưng có sức hấp dẫn. Đường nét dậy th́ xuất hiện như một toàn bích của tạo hóạ Con đ̣ ấy  không c̣n nữạ Một chiếc cầu beton cốt sắt bắc qua ngay bến đ̣ này (1972), chấm dứt một huyền thoại mộng mợ Dù vậy, bến vẫn chờ thuyền.Khách sang sông một thời nào trước, vẫn c̣n nhớ nhung luyến tiếc.

 

Tôii đă nhiều lần chứung kiến cảnh đắm say tuyệt diệu nàỵ Thực tế ấy trở thành huyền thoại nhưng cũng để lại một ấn tượng mạnh mẽ không bao giờ phai trong hồn tôi ở lứa tuổi 18.

 

Hơn 50 năm sau, trải qua nhiều cuộc bể dâu, cảnh xưa bỗng hiện về. Bài thơ BẾN  ĐỢI SÔNG CHỜ  hay là CON Đ̉ THỪA PHỦ mới được ra đời.(VỏHuỳnh Kiếm)

 

 

Bến  Đợi  Sông  Chờ

 

Người đă ra đi hồn ở lại       

T́nh trăm năm  mây trở về nguồn

Huong Giang vẵng câu ḥ mái đâ~y

Nét đài trang thấp thoáng đôi bờ .

 

Em đi khua guốc hồn ma dậy

Năm tháng chờ nhau ai có hay

Bài thơ che nón trăng huyền sữ

Một nửa sơn hà riêng bóng em  .

 

Thuyền đ~a khẵm nhân t́nh sao nhẹ

Mái chèo khuya sóng vỗ xa vời

Tóc thu sương mịt mờ chốn cũ

Hồn Vân Lâu bến đợi  sông chờ  !

 

Gót son dẫm nát lầu thành cũ

Ngậm ngùi binh mă ngày xưa đâu

Để bơ vơ đôi dàn đại  pháo  

Hoàng cung rêu phủ  tiếng ve sầu .

 

Phượng c̣n thắm sân trường Đồng Khánh

Mảnh t́nh riêng một thuở chia đôi

Em nuối tiếc đường ngôi ngă rẽ

Nửa cho chồng , nửả để  cố nhân  !

 

Song song tôn nữ xiêm  y  trắng

Một thoáng mù sa bỗng dậy th́

Tĩnh lặng môi hương  thân dáng liễu

Ngàn xưa Khanh Tướng cũng tương tư 

 

Xin gác mái xuôi buồm Vỹ-Dạ

Sóng hư vô bên lỡ bên bồi

Ai trỗi khúc Nam B́nh hoan lạc

Lựu xa đào Cung Oán ngẩn  ngơ

 

Nguoi bỏ, ta đi, t́nh trở lại

Bến cũ chờ mong nước  đổi màu

Năm tháng chất chồng trăng cỗ độ

Đàn chùng ca kỹ trôi  về đâu  ?

 

Bến vẫn đợi thuyền t́nh tao ngộ

Nươc phân vân chăy suốt ḍng đời

Nước vỗ về Nam Ai thổn thức

Nước phân ḍng tâm căm bơ vơ

 

Nước măi đợi chờ thuyền xuôi ngược

Thuyền măi chờ tri kỹ sang sông,

Bến ngóng bến u hoài đồng vọng

Người trông người chuyện hóa sắc không .

 

Trăng Thừa-Phủ hoang liêu từ ấy

Một nhịp cầu hai bến bâng khuâng

Sóng đưa nước xuôi nguồn đành đoạn

Hưng  phế  c̣n đâu bóng phi tần  ! ?

 

HOANG-SA    (Canada 2004)

 

 

Trang Nhà NLM

Tuyển Tập 50 Năm Kỷ Yếu H́nh Ảnh 50 Năm