NGƯỜI  ẤY   Chuyện t́nh hậu NLM

 

Ngày hôm nay em thật buồn. Với tâm trạng đó em viết lại những điều suy nghĩ về "người ấy" để tặng anh.

 

Ngoài kia trời lộng gió , trong không khí se sẻ lạnh của ngày cuối Đông , tôi ngồi đây một ḿnh lặng lẽ trong căn pḥng quen thuộc , mặc cho nỗi cô đơn gậm nhấm , dày ṿ đến tê người .  Trời chiều buồn như mùa Đông của người viễn xứ ( cảm nhận ấy tôi có được khi đi học ở Đức quốc năm 2003 ) .  Những chiều buồn như thế nầy , tôi thích đọc những câu thơ của TTKH và Hàn Mạc Tử .

 

Gió ngoài kia vẫn tiếp tục thổi từng cơn , mở tung cửa sổ và áp mạnh vào pḥng bất giác làm tôi khẻ rùng ḿnh . Nó làm tôi nhớ lại chuyến đi Đà Lạt năm ngoái trong mùa Hè 2003 , một chuyến đi định mệnh gắn kết cuộc đời tôi với "người ấy" mà chỉ sau nầy duyên may đă đưa chúng tôi lại gần bên nhau .  Ngày ấy, tại nhà một người bạn ở Đà Lạt, mọi người cùng nhau quây quần tṛ chuyện và chuẩn bị bữa cơm chiều . Những câu chuyện gợi nhắc về kỷ niệm thời c̣n đi học , về bạn bè thân thương , về ngôi trường cũ (Trường Quốc Gia Nông Lâm Mục Blao) , cứ tuôn chảy theo kư ức của từng người .  Tôi ngồi im nghe nhưng không mấy chú tâm cho đến khi ( chỉ mơ hồ thôi ) nghe mọi người trong nhóm NLM kể về "người ấy" và cái tên PMT nghe là lạ được nhắc đi nhắc lại nhiều lần làm tôi, dù có thờ ơ đến đâu, rồi cũng phải chú ư tới Dù chưa một lần gặp mặt nhưng qua câu chuyện kể về "người ấy" , trong tôi đă dâng lên một niềm thương cảm mà lúc đó tôi cũng chẳng hiểu v́ sao cảm xúc ấy lại đến với ḿnh .  Thật khó lư giải .  

 

Cũng như bao lần , cuộc vui nào cũng chóng qua .  Mọi người chia tay , trở về cuộc sống với bao nỗi lo toan vất vả trong đời thường .  Với tôi mọi chuyện tưởng chừng đă lăng quên .  Công việc , gia đ́nh , học hành... cuốn hút hết thời gian của tôi .  Tôi không có ǵ để nghĩ ngợi , cũng chẳng có ai để yêu thương và suy nghĩ .  Rồi như một định mệnh , ngày “người ấy” đến hay nói đúng hơn là ngày "người ấy" trở về thăm quê hương VN gần đúng một năm sau.  Tôi đón nhận tin ấy từ một vài người bạn NLM .  Tiềm thức trong tôi về "người ấy" lại theo về .  Sự ṭ ṃ nơi tôi càng mảnh liệt hơn , thôi thúc tôi muốn được gặp "người ấy" khi vô t́nh biết thêm một vài câu chuyện mới nhất về cuộc đời "người ấy" .  Trong buổi tiệc họp mặt do bạn bè tổ chức mừng “người ấy” tại nhà hàng Đồng Khánh, tôi đă đến và đă gặp "người ấy" .  Từ cái nh́n đầu tiên "người ấy" đă làm tim tôi bấn loạn chỉ v́ một h́nh ảnh rất đổi quen thuộc trong quá khứ chợt hiện về .  Để rồi từ giây phút đó trở đi tôi đă không thể rời mắt khỏi “người ấy” được nữa .  Cảm giác vui mừng khi chụp h́nh chung với “người ấy” là có thật , thật đến nỗi sau nầy khi ngắm nh́n lại tấm h́nh ấy tôi mới hiểu tại sao gương mặt ḿnh lại tươi cười và rạng rỡ đến như vậy .  Không biết “người ấy” có cảm nhận như thế giống tôi không ?

 

Những việc sau đó xăy đến với tôi như một chuổi sự kiện để gắn kết thêm mối quan hệ giữa tôi và “người ấy” từ việc : “người ấy” ngồi trước mặt tôi và xin tôi "chút màu xanh hy vọng" (tên kem) khi các bạn bè đưa “người ấy” du ngoạn Sàig̣n về đêm và ghé ăn kem  tại ṭa nhà cao tầng Saigon Center - đến việc : "người ấy" gọi điện thoại xin hẹn gặp tôi vào buổi chiều cuối cùng ở Sàig̣n để từ giă ngày mai lên đường ra Bắc.  Không thể diễn tả hết nỗi vui mừng của tôi trong giây phút ấy, giống như một người tưởng chừng đă đánh mất đi một vật quí giá nhất , mà nay vô t́nh t́m lại được . Tôi nhận ra ngay giọng nói ấm áp quen thuộc của “người ấy” và không hề dấu diếm sự vui mừng của ḿnh bằng việc nhận lời gặp “người ấy” dầu rằng chiều hôm đó tôi có một bửa tiệc liên hoan tại cơ quan đánh dấu một sự kiện quan trọng trong sự nghiệp của ḿnh .  Những giờ phút ngắn ngủi tṛ chuyện bên nhau ở quán Cafe , ăn với nhau một bữa cơm chay và lắng nghe những nỗi niềm riêng tư của “người ấy” trong quán kem Bạch Đằng vào một tối mưa rơi. Tất cả chỉ có thể và cũng sẽ như bao cuộc chia tay khác chẳng đọng lại trong tôi một điều ǵ nếu “người ấy” không thỉnh thoảng gọi tôi qua điện thoại trong hai tuần thăm gia đ́nh ở Hà Nội . Linh cảm trong tôi về một t́nh cảm đặc biệt nào đó mà “người ấy” dành cho tôi nhưng tôi không dám ngộ nhận . Tôi đă muốn gọi lại cho “người ấy” nhiều lần như đă hứa nhưng v́ không muốn làm “người ấy” bận rộn và cũng v́ những vết thương ḷng trong tâm hồn tôi vẫn c̣n đó chưa nguôi .

 

Nhưng cũng bắt đầu từ đó những ư nghĩ về ”người ấy” luôn quanh quẩn trong tâm trí tôi . Có lúc tôi muốn quay trở về với thực tại , không mơ mộng viễn vong nhưng rồi không thể được . Cũng chỉ v́ giọng nói ấm áp , gương mặt nhân hậu đó . ”Người ấy” chỉ là một người b́nh thường , giăn dị , sống chan ḥa với bạn bè , hay giúp đở mọi người , thích tham gia các sinh hoạt đoàn thể và các công tác xă hội , nói năng chừng mực , viết văn , làm thơ... Ở ”người ấy” có một cái ǵ đó rất cuốn hút khi tiếp xúc , không thể giải thích được . ”Người ấy” có một tâm hồn đôn hậu , một trái tim nhạy cảm , chân thực , khơi dậy trong tôi những t́nh cảm trong sáng , dịu dàng , những nét đẹp vĩnh cữu mà người ta chỉ có thể thấy được trong thơ , trong tranh . ”Người ấy” xa lạ mà nồng nàn , hời hợt mà ấm áp làm tôi đôi lúc điên cuồng v́ thương nhớ .  Có lẻ tôi yêu “người ấy” thật rồi dù tôi biết tôi không thể yêu thương v́ những khoảng cách vô t́nh .  Ngày “người ấy” ra đi , về lại quê hương thứ hai kia , tôi trở lại với cuộc sống lặng lẽ , cô đơn , với những công việc tẽ nhạt hàng ngày ở cơ quan và “người ấy” đă ra đi với “ ½  hồn tôi mất” .

 

Tôi như bức tranh mùa Đông lạnh lẽo , ăm đạm , "người ấy" là nét chấm phá rực rỡ .  Nụ cười , giọng nói , gương mặt “người ấy” chiếm linh hồn tôi , tràn ngập trái tim tôi .  Cuộc sống với bao nhiêu khó khăn bề bộn đôi khi khiến người ta không c̣n th́ giờ tận hưởng những vẽ đẹp tinh khiết , những điều kỳ diệu của tâm hồn .  Nhưng không v́ thế mà cuộc đời nầy không c̣n những tấm ḷng nhân hậu , những tâm hồn khao khát yêu thương , không c̣n những t́nh yêu chân thật luôn tạo ra những hy vọng mảnh liệt trong cuộc sống .  Và tôi vẫn luôn tâm niệm một điều " dù ở chân trời hay góc bễ , t́nh yêu vẫn luôn bất diệt và không một trở ngại nào có thể ngăn nỗi t́nh yêu của tôi dành cho "người ấy" .  Giáng Sinh 2004-dna

 

Trang Nhà NLM

Tuyển Tập 50 Năm Kỷ Yếu H́nh Ảnh 50 Năm