T́nh Thầy Tṛ

 

Phí Minh Tâm K2

 

   

Chuyện nầy xăy ra vào khoảng năm 1978-1979, nên tôi xin nói trước, không phải là chuyện thơ mộng của thời Nông Lâm Mục Blao xa xưa. Tôi là người cô đơn từ thuở nhỏ, ít bạn bè, sống nhiều về nội tâm. Tuy nhiều t́nh cảm, tôi ít khi bộc lộ ra ngoài. Tôi hay "rơi lệ" khi xem những phim xă hội t́nh cảm và che dấu việc nầy rất kỹ. Tôi thường nh́n đời qua cặp mắt chủ quan của ḿnh, giai đoạn và nhiều sai hơn đúng. Sau ngày rời trường Blao, tôi chỉ nhớ Thầy Hà Văn Thân qua môn học Cơ Khí Nông Nghiệp mà Thầy dạy tôi ở trường. Ai cũng biết Thầy đẹp trai, trắng trẻo, hiền lành như một thư sinh. Thầy hay mắc cở và đỏ mặt trước các cô nữ sinh. Thầy nói rặc giọng Nam Kỳ. Sau nầy nhờ đọc bài Hồi Kư Tập Sự Canh Nông của chị Trần Thị Cẩm Tuyến trong Âm Hưởng Blao, Kỷ Yếu Hải Ngoại của Khóa 2, tôi mới biết Thầy gốc người miền Trung.

 

 

Thầy Hà Văn Thân và Thầy Lê Văn Kư

 

Năm 1977, sau khi dự khóa tu nghiệp tại Long Thành, Thầy được tiếp tục đi học lớp cao cấp ngoài biên cương. Có lẻ đó là nhờ trước kia  Thầy có giữ những chức vụ cao như GĐ Học Vụ Nông Lâm Súc, TGĐ Nông Nghiệp v.v... Trong khi Thầy theo đuổi nghiệp dĩ của ḿnh, ở nhà Cô và các cháu phải sang Pháp định cư. Tội nghiệp Thầy lúc trở về rất cô quạnh. Tôi gặp lại Thầy trong bối cảnh nầy. Lần đầu tiên, tôi gặp Thầy ở Hội Trí Thức Yêu Nước.  Chúng tôi thỉnh thoảng cùng tham dự sinh hoạt của Hội nầy.  Sau nầy, v́ định mệnh khắc nghiệt, tôi trở thành người độc thân, nên tôi có dịp gặp lại Thầy nhiều lần hơn.

 

Nhờ có ít vốn liếng trí óc, chúng tôi được giới thiệu đến Cơ Quan Dịch Vụ Kỹ Thuật của Thành Phố làm việc. Chúng tôi được tuyển dụng ngay mà không phải qua một thủ tục đặc biệt nào.  Công việc làm nhàn: họp tŕnh diện mỗi buổi sáng, chia nhu yếu phẩm và lảnh lương cuối tháng. Nhờ đó tôi có nhiều thời giờ gần gủi và chuyện tṛ thân mật với Thầy. Ở đây chúng tôi có dịp gặp lại nhiều người quen biết như: Anh Hải - Công Ty Đường Việt Nam, Chị Thuấn Anh - Y Tế, Anh Quan mà trong ngành nông nghiệp ai cũng biết, Anh  Hiệu - Tổng Cuộc Gia Cư, Anh Dưởng - Thủy cục, Hỏa Xa, Kỹ Nghệ, Anh Phát - Điện Lực Việt Nam ... Chúng tôi thường họp lại nhà Anh Phát ở đuờng Sương Nguyệt Ánh để ăn uống và đánh bài kiều (bridge). 

 

Sau khi các anh Hải, Quan, Hiệu xuất ngoại, chúng tôi chỉ c̣n lại có bốn người: Anh Phát, Anh Dưởng, Thầy Thân và tôi. Bốn người độc thân trong đó Anh Phát, Anh Dưởng và Thầy Thân độc thân tại chỗ. Chỉ có tôi là thật sự độc thân nên tâm tư tôi lúc nào cũng ngổn ngang, phức tạp, không có chiều hướng ổn định như các anh ấy. Chương tŕnh của chúng tôi mỗi ngày, ngày nào cũng gần như ngày nấy.  Sáng sớm thể thao đi xe máy đạp đến gặp nhau ăn sáng lúc khoản 7:00 giờ.   Tiệm hủ tiếu ở bên kia đường đối diện trường Collette và bịnh viện Hoa Liễu.  Hủ tiếu và ḿ ở đây ngon không chỗ chê. Ăn xong chúng tôi mới đến cơ quan tŕnh diện và họp hè nếu có phiên họp. Sau đó chúng tôi về nhà Anh Phát đánh bài.

 

Anh Dưởng cao bài nhất, tôi kém nhất nên họp một phe. Anh Phát và Thầy Thân phe kia. Sau khi chia bài, tôi thường hay liếc Thầy Thân để đoán bài. Có lần đoán trật nên gọi bài trật, Anh Dưởng lớn tiếng la tôi "Sao mày không đếm bài mà cứ ngó thằng Thân hoài!" Tôi không cảm thấy ǵ v́ Anh Dưởng, người lớn tuổi nhất trong nhóm, gọi ai cũng bằng thằng hoặc bằng mày. Thầy Thân th́ hơi đỏ mặt dù không lư do. Chúng tôi cá bài và ăn thua với nhau rất tận t́nh, không bằng tiền, mà bằng các điếu thuốc lá do cơ quan cung cấp như một thứ nhu yếu phẩm. Sau đó những điếu thuốc lá được đem đi bán ở chợ đen lấy tiền mua thực phẩm ăn chung. Hai anh Phát, Dưởng và Thầy Thân có tiếp tế từ bên ngoài.Tôi được các anh ấy đùm bọc v́ không có ai gởi quà.  Ai trong nhóm được giấy báo nhận quà, chúng tôi cũng vui như chính ḿnh nhận được quà. Chúng tôi thường cùng nhau đi lảnh quà. Lảnh quà xong, ai cũng được chia phần. 

 

Anh Phát và Anh Dưởng hơn tôi gần hai con giáp mà lúc nào tôi cũng gọi bằng anh. Thầy Thân hơn tôi có vài ba tuổi mà tôi luôn luôn  gọi bằng  thầy. Chắc chắn Thầy c̣n nhỏ tuổi  hơn nhiều anh chị em sinh viên chúng ḿnh. Thầy tuổi trẻ mà tài cao. Tôi cảm thấy Thầy áy náy cách tôi xưng hô với Thầy như thế trước mặt Anh Phát, Anh Dưởng và mọi người khác.  Một lần ngồi ăn hủ tiếu, Thầy có đề nghị với tôi nên gọi Thầy bằng anh nghe cho gần gủi và thân mật. Tôi từ chối khéo viện lư "nhất tự vi sư, bán tự vi sư". Tôi thật sự rất hảnh diện là học tṛ của Thầy, không có một chút ngại ngùng ǵ khi gọi Thầy bằng thầy. Nhưng trong thâm tâm, đôi lúc tôi cũng muốn gọi bằng anh cho rồi. 

 

Rồi Anh Dưởng, kế đến Anh Phát được giấy bảo lảnh xuất ngoại và thật sự ra đi để lại c̣n một ḿnh Thầy Thân và tôi. T́nh cảm chúng  tôi càng trở nên khắn khít v́ đâu có c̣n bạn bè nào khác để chia sẽ những đắng cay của cuộc đời.  Nhà Thầy ở trên đường chạy ngang chợ Tân Định. Biệt thự rộng lớn, từng dưới được mượn làm cơ quan. Thầy ở từng trên một ḿnh. Tôi đến thăm Thầy gần như mỗi  ngày và có thể xác nhận rằng lúc đó Thầy không có bạn trai hay bạn gái thân thiết nào khác ngoài tôi. Ngược lại, tôi cũng không có một bạn trai hay gái nào khác ngoài Thầy.  Lúc đó không c̣n nhà Anh Phát để chúng tôi đến chơi nữa. Mỗi lần ăn hủ tiếu, chúng tôi nhớ và nhắc  đến các bạn đồng thuyền: Anh Quan, Anh Hiện, Anh Phát, Anh Dưởng....Tuy Thầy c̣n nhà rộng lớn, Thầy không biết nấu ăn, tôi lại không tiện nấu cho Thầy. Chúng tôi luôn luôn đi ăn uống bên ngoài.

 

Thích nghi với hoàn cảnh mới, chúng tôi thay đổi thông lệ sinh hoạt hằng ngày.  Công việc làm để sinh tồn cho qua ngày không có ǵ đáng nói.  Chúng  tôi sáng ăn cháo ḷng ở Cầu Bông, trưa ăn phở ở Hiền Vương,  tối ăn chè ở Tân Định... Có đôi lần tôi ngủ lại nhà Thầy. Thầy được vui mà tôi cũng thích v́ tôi đâu c̣n có ai thân thiết.  Chúng tôi nói cho nhau những suy tư và dự tính, chia sẽ những vui buồn. Tôi rất thông cảm với Thầy về những lo âu cho gia đ́nh và tương lai. Trong hoàn cảnh đầy thử thách, Thầy lúc nào cũng nghỉ đến Cô đang chờ Thầy.  Thầy nhớ đến các con đang lớn, trông chờ cha. Thầy mong xum hợp gia đ́nh từng giờ, từng phút, từng giây...  Chuyện ǵ phải đến đă đến. Thầy nhận được giấy báo tin cho biết ngày xuất ngoại. Tin vui của Thầy làm xáo trộn t́nh cảm của tôi.Tôi ích kỷ buồn v́ rồi sẽ không c̣n dịp gặp Thầy, đi chơi, và cùng chia sẽ những nỗi vui buồn. Tôi không nhớ rỏ Thầy ra đi ngày nào và sự quyến luyến của tôi ra sao. 

 

Tôi đi đường tôi lúc nào tôi cũng không nhớ. Tôi chỉ biết không có dịp gặp lại Thầy và không có thăm hỏi Thầy từ lúc đó. Thật là đáng trách! 

 

Tôi là sinh viên ban Thủy Lâm Khóa 2 Trường Quốc Gia Nông Lâm Mục Blao.  Ban nầy rất khô khan v́ không có một đóa hoa xinh đẹp nào của Khóa 2 theo học. Tôi muốn kết luận rằng: "T́nh bằng hữu hiếm có. T́nh bằng hữu pha lẫn với t́nh thầy tṛ lại hiếm hơn. Tuy nhiên t́nh bằng hữu chỉ có thể tô điểm thêm, chớ không thay thế được t́nh thầy tṛ".  Các bạn nghỉ sao?  

 

Ngày 1 tháng năm 2002

 

Anh Chị Phí Minh Tâm đầu năm 2002

 


TUYỂN TẬP 50 NĂM TRƯỜNG QUỐC GIA NÔNG LÂM MỤC BLAO 1955-2005

Trang Nhà NLM

Tuyển Tập 50 Năm Kỷ Yếu H́nh Ảnh 50 Năm