VĨNH  BIỆT

Gởi Phí minh Tâm  và gia đình

Vừa nghe vợ bạn qua đời
Như tin sét đánh, một trời thê lương
Đã đành sinh tữ lẽ thường
Nhưng mà vội quá, đau thương não lòng.
Hôm qua vừa gởi thơ sang
Giáp Thân chúc bạn muôn đàng an vui
Ai ngờ tai nạn rủi xui
Chồng đau khóc vợ, sụt sùi con thơ
Còn chi mà đợi mà chờ
Âm dương đôi ngã, hai bờ cách ngăn.
Người đi chẳng kịp trối trăn
Bao năm tình nghĩa gối chăn, lỡ làng.
Con thơ khóc mẹ, đoạn tràng
Một vành khăn trắng để tang mẹ hiền
Còn đâu tiếng hát triền miên
Đưa con vào giấc thần tiên, ngọt ngào.
Cuộc đời như giấc chiêm bao
Nay tan mai hợp biết đâu mà lường
Trầm luân trong cỏi vô thường
Cầu mong hồn chị về phương Niết Bàn.
Chim nay lẻ bạn lià đàn
Kẻ còn ở lại ngút ngàn đau thương
Bạn bè nối tiếc, vấn vương
Tiễn người xin đốt nén hương, nghẹn ngào.

Canada,  12/16/2003
Hoàng Vũ