Nỗi niềm riêng tư
Anh ơi anh ở lại nhà
Con thơ anh dạy cháu khờ anh trông,
Ra đi tức tưởi trong ḷng,
Duyên t́nh c̣n thắm sao mong sum vầy.
Chuyến đi chi quá đọa đày,
Cùng chung xe chạy đụng cây chia ĺa.
Trách chi cây đứng bên lề,
Vô duyên xe chạy cũng rê vào ḿnh.
Đâu c̣n miệng nói xinh xinh,
Tiếng cười ṛn ră bên ḿnh nữa anh.
Em đi thôi chuyện đă đành,
Chỉ thương anh sống một ḿnh sao đây.
Em ơi tan hợp định ngày,
Phần đời c̣n lại tỉnh say thông thường.
Dương trần xá lợi sáng ngời,
Anh sẽ ngắm chúng chờ ngày gặp em.
T́nh ta ai thấy cũng thèm,
Bây giờ đôi ngả nhớ em khôn cùng.
Tây phương cực lạc ung dung,
Em thiêng pḥ hộ thủy chung vẹn toàn.
Đêm khuya anh vẫn mơ màng,
Cùng em bàn luận mênh mang chuyện đời.
Vắng em mới thấy chơi vơi,
Làm sao sống lại như thời đă qua.
Phí Nghiêm chung sức chung nhà
Ở nhà cũng vậy đi xa không rời. 
Nay c̣n đâu nữa em ơi!

Viết tặng PMT
Rạch Giá, ngày 08-01-2004
Chu Hữu Tín