Lời Trang Chủ: Xin giới thiệu cùng bạn đọc bài Một Chuyện T́nh trích trong hồi kư của Anh Vũ Ngọc Bích NLMK6.  Bạn nào muốn mua Hồi Kư nầy, xin liên lạc với Anh Vũ Ngọc Bích:   bichnvu@yahoo.com

 

 

 

 

Một Chuyện T́nh

 

( Trích trong Hồi Kư Vui Buồn Đời Quân Ngũ

của Vũ Ngọc Bích, xuất bản vào tháng 2, 2004)

 

 

 

Đầu năm 1960, tôi nộp đơn thi, và trúng tuyển vào trường Quốc Gia Nông Lâm Mục. V́ yêu thiên nhiên, muốn sống gần đồng ruộng, tôi quyết định theo học trường Canh Nông Blao.  Ngày lên đường nhập học, tôi vẫn c̣n quyến luyến, không muốn rời xa những người thân yêu trong gia đ́nh. 

Mẹ tôi lấy trong túi áo 1,000 đồng, dúi vào tay tôi, và nói “Mẹ cho con để tiêu”.  Tôi không muốn nhận số tiền này, v́ biết với số lương công chức của cha tôi, gia đ́nh tôi không dư giả ǵ; nhưng mẹ tôi cứ khăng khăng nhét tiền vào túi áo tôi. 

Tôi thấy mẹ tôi buồn lắm!  Mẹ rút khăn tay thấm nước mắt. Thật đúng là “Năm con năm nhớ, mười vợ mười thương!” Mẹ tôi đă nhiều lần đưa tiễn những đứa con mẹ ra đi. Thuở thiếu niên, tôi đă chứng kiến lúc mẹ tiễn anh cả tôi rời quê nhà đi làm thẩm phán ở Thanh Hóa. Rồi đến lượt anh thứ nh́ tôi lên đường nhập ngũ khoá 1 Nam Định, anh thứ ba t́nh nguyện vào khóa 8 Đà Lạt, lần nào mẹ cũng khóc khi phải chia tay các con của mẹ.

Bây giờ, đến lượt tôi. Mẹ tôi cứ nắm chặt tay tôi, nước mắt lưng tṛng, không muốn rời.

Nhưng đă tới lúc tôi phải ra bến xe. Tôi ôm mẹ tôi, hôn lên má bà, rồi nhấc chiếc va li lên, bước ra cửa.

Cha tôi tiễn tôi ra ngoài đường, căn dặn tôi thêm một vài điều nữa. Rồi ông vẫy chiếc taxi cho tôi bước lên.

Đây là lần đầu tiên cha mẹ tôi tiễn tôi đi học xa.

Đến lúc đă ngồi trên taxi, và suốt trên đường ra bến xe, tôi mới thấm thía nỗi buồn và nhớ thương cha mẹ.

Hơn hai mươi năm sống gần bên cha mẹ, đi học đâu xa lắm, th́ cũng chỉ cách nhà có trên dưới mười cây số. Ít nhất là tuần nào, tôi cũng được thấy mặt mẹ tôi một lần. Bây giờ, th́ tôi sẽ xa nhà tới hai trăm cây số. Muốn về thăm thường xuyên, không phải là chuyện dễ dàng!

Cha mẹ tôi cứ tưởng tôi muốn đi xa nhà, lên tận vùng đất Blao heo hút để lo cho tương lai!

Đâu có ai biết tôi muốn xa Saigon với hy vọng khung cảnh lạ nơi ấy sẽ giúp rịt lành vết thương ḷng!

Tới bến xe đ̣, tôi mua vé, và chọn một chỗ ngồi sát cửa sổ bên trái.

Đây là lần thứ nh́, tôi lên vùng cao nguyên. Lần đầu tiên, mùa hè năm 1958, tôi lên Đà Lạt thăm cô ruột tôi. Căn nhà nhỏ, thô sơ, xinh xắn của cô nằm bên cạnh ḍng suối Cam Ly. Em Ninh, con trai cô, kém tôi ba tuổi, nhưng năm ấy đă là một ông giáo tiểu học. Ninh dẫn tôi qua cây cầu hẹp bắc ngang ḍng suối, đi sâu vào khu vực gần buôn Thượng, ngắm những ngôi nhà sàn chênh vênh nằm giữa rẫy hoa mầu; thấp thoáng bóng mấy cô thiếu nữ Thượng mang gùi, vai vác rựa, đi chân đất và để ngực trần.

Tôi say sưa hít thở không khí trong lành của vùng đất hoang sơ, mùi nhựa thông thoang thoảng lan trong gió sớm. Những con đường đất đỏ ngoằn ngoèo trên đồi, vườn hoa sau vườn bên bờ suối, sát bờ dậu mấy xóm nhà chúng tôi đă đi qua; tiếng vó ngựa rời rạc xa xa, và cái gây gây lạnh của Đà Lạt khiến tôi yêu mến thành phố này, và luôn luôn mong trở lại…

 

Tôi thiếp ngủ lúc xe vừa đi qua thành phố Biên Ḥa. Tỉnh dậy, th́ xe đă đậu ở quán bên đường thuộc quận Định Quán. Tôi rời xe, đi dạo một ṿng, ngắm mấy tảng đá khổng lồ nằm chồng lên nhau ở phía sau quán. Sau một bữa ăn nhẹ với phở thịt nai và ly cà phê, tôi trở lại xe, tiếp tục cuộc hành tŕnh.

Chẳng mấy chốc, xe chúng tôi vượt qua đèo chuối. Rồi những đồi trà bát ngát hiện ra trước mắt tôi. Tôi biết sắp đến nơi.

 

Chiếc xe đ̣ ngừng lại ngay trước cổng trường, khoảng mười một giờ sáng. Tôi xách va li bước vào, t́m đến văn pḥng tŕnh diện, và làm thủ tục nhập khóa. Nhân viên nhà trường tiếp đón tôi nồng hậu, chỉ dẫn mọi điều thật chu đáo, và đưa tôi về cư xá nghỉ ngơi.

  

Tôi đi ngủ sớm để chuẩn bị cho một ngày bận rộn hôm sau, phải làm quen với sinh họat của trường.

Pḥng ngủ chúng tôi ở gần sát b́a rừng, nên tôi có thể nghe rơ tiếng hú của bầy vượn kéo dài từng hồi, xen lẫn tiếng con mang, con hoẵng vọng về. Trong không gian tịch mịch của đêm trường, tôi chợt nhớ lá thư chót của Vân Hoài C. gửi cho tôi khi biết tôi có ư định rời Saig̣n để vào học Trường Canh Nông.

Kèm theo lá thư gửi lén, nhờ người quen trao tận tay tôi, nàng tặng tôi bài thơ.

Tựa đề bài thơ là “Đan Áo”.  Lâu ngày quá rồi, tôi chỉ c̣n nhớ được bốn câu:  

Em về đan áo ấm

Vào những ngày tàn đông

Bên phương trời gió lạnh

Anh c̣n nhớ em không?

 

Tôi biết nàng là người con có hiếu, nên phải nghe theo lời cha mẹ, và đành dứt mối t́nh với tôi để chú tâm vào việc học.

Trong lá thư, có một đoạn nàng viết …”Em tin rằng tháng năm sẽ là một liều thuốc nhiệm mầu để giúp anh quên được em. Hăy quên em đi, và chú tâm vào việc học.  Em có linh cảm rằng chúng ta sẽ xa nhau măi măi. Nhưng dù sao đi nữa, ở phương trời nào, em sẽ luôn nhớ anh.”

 

Nhớ đến nàng, tôi thao thức măi; đến gần nửa đêm mới thiếp đi v́ cuộc hành tŕnh mệt mỏi. Cho đến khi tiếng gà gáy trong các buôn Thượng, và tiếng chim hót ríu rít lúc b́nh minh đánh thức tôi dậy, tôi mới mở choàng mắt…

 

Sau khi mặc quần áo tươm tất, tôi ăn sáng, và đi cùng Nam, một sinh viên khóa trước, sang đài khí tượng. Nam chỉ cho tôi cách ghi chú chi tiết từng diễn biến của các máy áp kế, hàn thử biểu đặt trong đài khí tượng.

Sau vài lần đi với Nam, tôi quen dần, và có thể tự ḿnh theo dơi những thay đổi thời tiết ghi lại trong hệ thống máy móc của đài… 

Những ngày đầu sống ở Blao, trời lúc nào cũng se lanh. Cái lạnh ở đây khác hẳn cái nóng bức, ngột ngạt ở Sàig̣n.  Bầu trời ở Blao trong xanh, xen lẫn những đám mây trắng. Thỉnh thoảng, những cơn gió lạnh từ khu rừng bên cạnh trường thổi ra.  Ngọn núi Đại B́nh đứng sừng sững, đối diện với cổng trường.  Mỗi buổi sáng sớm, sương mù dầy đặc thường phủ kín ngọn núi. Nhưng đến khoảng 8, 9 giờ, sương mù tan đi, và núi Đại B́nh lại uy nghi vươn thẳng phía chân trời. Nh́n xung quanh trường, tôi thấy đâu đâu cũng chỉ toàn là mầu xanh của rừng cây rậm rạp.

 

Năm đầu tiên, chúng tôi học tổng quát về cả ba ngành: Canh Nông, Thủy Lâm và Thú Y. Tôi quen dần, và thích thú nghe lời giảng của Bác sĩ Vũ Ngọc Tân, thầy Thục, thầy Trực, thầy Sâm, thầy Kư và cô giáo Quưt. Cô Quưt nguyên là hiệu trưởng trường Đồng Khánh. Sau khi lập gia đ́nh với thầy Mừng, cô theo thầy về Blao, và dạy chúng tôi môn Anh Văn.

Cái không khí tĩnh mịch của trường và tinh thần ham học hỏi của các bạn đồng khóa nhắc nhở tôi cần phải cố gắng học thêm nữa. Một phần, cũng v́ muốn quên C., nên tôi dốc ḷng, chuyên chú vào việc học. Năm thứ nhất, bài vở khá nhiều. Nhà trường chú trọng cả phần lư thuyết lẫn thực hành, nên chúng tôi rất bận rộn.

Nhờ đó, tôi không có nhiều th́ giờ suy nghĩ vẩn vơ về mối t́nh không trọn vẹn với C.

Rồi chẳng biết chuyện yêu đương đối với tôi có phải là một nghiệp dĩ hay không, mà nó cứ đeo đẳng tôi.

 

Nhân dịp lễ Quốc Khánh 26 tháng 10, năm 1961, chúng tôi được nghỉ. Một số bạn hữu tôi lên Đà lạt chơi cuối tuần, một số khác về Sài g̣n, lả lướt với người yêu. Phần tôi, tôi quyết định mang sách tới lớp để ôn bài.

 

Sau suốt một buổi sáng miệt mài trong lớp, tôi vừa bước ra, đi dạo chơi một lát cho thư thái, th́ chiếc xe đ̣ chạy đường Đàlạt-Sàig̣n cũng ngừng lại trước cổng trường Nông Lâm Mục. Từ trên xe, bốn cô thiếu nữ trong những chiếc áo dài rực rỡ, khoan thai bước xuống. H́nh ảnh tươi mát này nhắc tôi nhớ tới người yêu vừa phải cách xa. Họ hồn nhiên quá, đi bên nhau, cười nói rộn ră.

Có thể đoán mà không sợ sai, đây là những cô gái rất yêu đời! 

Hôm nay nghỉ lễ, nên sân trường hoàn toàn vắng lặng. Vừa thấy tôi bước ra khỏi lớp học, tiến về phía hành lang, bốn cô cùng bước tới. Một cô hỏi thăm về một người bạn đang theo học tại đây. Cô cho tôi biết tên cô là Như Lan, và người bạn trai của cô tên Huy. Tôi biết Huy. Anh là sinh viên ban Canh Nông, cùng lớp với tôi. 

Tôi cho Như Lan biết, Huy mới vừa về Sài g̣n thăm mẹ anh bị đau. 

Như Lan tỏ vẻ thất vọng, nh́n ba cô bạn rồi nói:

 

- Tiếc quá, chắc tụi ḿnh phải đón xe trở về Đà Lạt rồi!

 

Vừa nói dứt lời, Như Lan và ba cô bạn gật đầu chào tôi, toan quay gót.

Tôi vội đon đả mời:

 

     - Các cô từ Đà Lạt bỏ công xuống thăm bạn tôi mà rất tiếc, bạn tôi lại có việc phải về Sàig̣n gấp. Xin các cô cho tôi được mời các cô qua Câu Lạc bộ bên kia đường để chúng ta có dịp giải khát và tṛ chuyện.

Như Lan đưa mắt nh́n các bạn hỏi ư, rồi gật đầu.

 

Chỉ bước qua khoảng sân nhỏ sát hành lang, chúng tôi vào Câu Lạc Bộ. Giờ này, bên trong chỉ lác đác vài ba bàn. Hầu hết các sinh viên đă đi chơi xa, hoặc ra ngoài phố chợ.

Chúng tôi ngồi quanh bàn tṛn. Tôi hỏi các cô thích món ǵ, rồi gọi kem và nước giải khát.  Như Lan lần lượt giới thiệu tên các cô:  Ánh T., Như Q. và Đoan T. Tất cả bốn cô đều là nữ sinh trường Bùi Thị Xuân, và dân Đàlạt. Nếu Như Lan không giới thiệu, chỉ nh́n đôi môi mọng đỏ tự nhiên, nước da trắng, cặp má hồng, người ta dễ dàng biết ngay các cô là cư dân của thành phố thơ mộng này. Cô nào cô nấy đều xinh đẹp cả, nhưng nói chuyện có duyên nhất, chắc chắn phải là Ánh T. 

Tôi đoán nàng chỉ chừng mười sáu, hay mười bảy thôi. V́  tôi nghe Ánh T. nói, nàng đang học đệ tứ trường Bùi Thị Xuân. Nàng có nét đẹp tuyệt vời, đôi mắt bồ câu đen nháy, má lúm đồng tiền, và nụ cười thật tươi tắn!

Ánh T. nh́n tôi, ḍ hỏi:

 

      -Sao bữa nay nghỉ cuối tuần, anh không về thăm người yêu?

 

Tôi thật thà:

 

-Tôi không có người yêu!

 

Cả bốn cô gái cùng tṛn xoe mắt. Ánh T. nhí nhảnh:

 

-T. không tin đâu. Đẹp trai như anh, mà nói “không có người yêu”, th́ đâu có lư, phải không các bạn?

Mấy cô gái cùng cười rộ lên. Tôi chờ các cô ngớt tiếng cười, mới chậm răi:

 

-Nói cho đúng hơn, mấy tháng trước th́ tôi có. Nhưng nay, người yêu đă xa tôi rồi. Giờ phút này, tôi không có người yêu nào cả!

 

Có lẽ giọng nói chân thành của tôi đă khiến các cô gái tin phần nào. Như Lan lên tiếng:

 

-Nhu vậy, anh ở đây chắc là buồn lắm, phải không?

 

Tôi trầm ngâm:

 

-Lúc đầu, th́ cũng buồn lắm. Nhưng dần dần, với ngày tháng trôi qua và việc học hành bận rộn, tôi cũng nguôi ngoai phần nào rồi.

 

Ánh T. hỏi:

 

-Anh nghĩ rằng anh sẽ nguôi ngoai hoàn toàn chứ?

 

Tôi gật đầu:

 

-Thời gian là liều thuốc nhiệm mầu. Câu này, không biết ai là người đầu tiên đă nói. Nó hơi sáo một chút; nhưng là sự thật, các cô ạ. Kỷ niệm nào, rồi cũng phôi pha với tháng ngày. Aân t́nh nào, rồi cũng nhạt nḥa dần…

 

Như Q. ngắt lời tôi:

 

      - Anh nói, cứ giống như một thi sĩ ấy!

 

Tôi cười:

 

- Tôi không dám nhận ḿnh là thi sĩ. Chỉ là một người yêu mến thơ thôi.

 

Ánh T. lại hỏi:

 

-Chắc anh đă từng làm thơ tặng cho người yêu?

Tôi gật đầu:

 

-Dĩ nhiên là có chứ. Trước khi lên Blao học, cứ mỗi lần đi qua nơi chốn kỷ niệm, ư thơ lại tuôn chảy trong hồn tôi. Tôi làm thơ nhiều quá, không học hành ǵ nổi nữa. Một trong những lư do tôi rời bỏ thành phố Sàig̣n, đi lên vùng đồi núi xa xôi này, cũng là để quên đi chuyện t́nh buồn đó.

 

Ánh T. nh́n tôi với nụ cười tinh nghịch:

 

-Như vậy là những người yêu thơ phải chịu thiệt tḥi, v́ anh không c̣n làm thơ nữa?

 

Tôi cười:

 

-Ở đây, hồn thơ vẫn c̣n tuôn chảy chứ. Nhưng th́ giờ của tôi dành cho việc học là chính. Tôi chỉ thỉnh thoảng mới làm một bài thôi.

 

Như Lan quay sang Ánh T.:

 

-Như thế là Ánh T. gặp một tâm hồn đồng điệu rồi nhé!

 

Nh́n tôi, Như Lan giải thích:

 

-Anh biết không, trong số các bạn của Lan, Ánh T. là người làm thơ nhiều nhất, và hay nhất đó. Bích báo của trường năm nào cũng đăng thơ của Ánh T. hết.

 

Tôi đưa mắt nh́n Ánh T. và bắt gặp ánh mắt dịu dàng, đầy thiện cảm của nàng. Dù chưa nói ra, nhưng trong ḷng tôi đang rộn ràng một niềm vui khó tả. Tôi tin Ánh T. cũng đang cảm thấy điều đó.

Nh́n đồng hồ đă gần 1 giờ, tôi đề nghị mời các cô dùng cơm trưa. Chúng tôi gọi cơm phần 5 món, và dùng chung với nhau, vừa ăn, vừa nói chuyện thật cởi mở, y như đă quen biết lâu lắm rồi.  Sau bữa cơm trưa, tôi mời bốn cô đi dạo một ṿng quanh trường. Chúng tôi thăm các đồi trà, vườn ươm cây, trại nuôi gia súc, đài khí tượng…

 

Tới b́a rừng, nơi những gốc sim đang nở hoa màu tím đẹp rực rỡ, các cô đưa tay với những trái sim đỏ sậm ngọt ngào.  

Ánh T. reo lên:

 

-Thích quá! T. đă yêu bài thơ Màu Tím Hoa Sim của Hữu Loan từ lâu. Cứ tưởng tượng măi. Hôm nay mới được tận mắt ngắm loài hoa nồng thắm ân t́nh này!

 

Cô Đoan T. tiếp:

 

-Hoa đă đẹp, mà trái lại ngọt nữa, mới thú vị chứ!

 

Ánh T. hái một trái sim đưa lên miệng, nhai ngon lành. Nàng hái thêm một trái, trao cho tôi:

 

-Trái sim ngọt quá! Ḿnh ra đây đúng lúc sim vừa chín. Anh ăn thử đi!

 

Tôi đỡ lấy trái sim nàng đưa. Những ngón tay thon dịu dàng của nàng chạm nhẹ vào tay tôi.

 

Tôi nói nhỏ, vừa đủ cho Ánh T. nghe:

 

-Anh sẽ giữ măi trái sim này…

 

Nàng mở to đôi mắt thơ ngây:

 

-Sao vậy anh?

 

Tôi ngập ngừng:

 

-Tại v́ anh muốn để dành kỷ niệm hôm nay…

 

Một thoáng ửng hồng dậy lên trên đôi má Ánh T. Nàng nh́n tôi dịu dàng:

 

-T. cũng sẽ nhớ măi buổi chiều đẹp này.

 

Chúng tôi đi sát bên nhau, trở lại nhập bọn với ba cô gái kia. 

 

Như Lan tinh ư, ghé sát tai Ánh T., th́ thầm điều ǵ đó, khiến đôi má nàng đỏ bừng.

Nét ngương ngùng thoáng hiện trên khuôn mặt kiều diễm. Rồi nàng lại cười đùa hồn nhiên với các bạn. Tôi thấy, dường như mắt nàng long lanh hơn.

 

Chúng tôi dàn hàng ngang, dạo bước trên Hoàng Hoa Lộ, dưới những tàn cây râm mát rực rỡ bông vàng khoe sắc. Hoàng Hoa là loại cây muồng lớn, thân mộc, hoa từng chùm mầu vàng. Tên khoa học của Hoàng Hoa là Cassia Multijuga.

Hoàng Hoa Lộ được các nam sinh viên âu yếm đặt cho cái tên thật dễ thương “con đường của t́nh yêu”; bởi v́ con đường thơ mộng này đă chứng giám cho những chuyện t́nh giữa các sinh viên Nông Lâm Mục. Đường dẫn từ cột cờ ngang khu nội trú dành cho nữ sinh viên. Nhiều căp t́nh nhân đă d́u nhau đi trên đường này, lắm ngườiø đă thành vợ thành chồng, ăn đời ở kiếp với nhau.

Nghe tôi kể lại những câu chuyện t́nh ấy, các cô tỏ vẻ thích thú lắm. Như Lan hỏi tôi:

 

- Thế c̣n anh, anh đă đưa ai đi dạo trên Hoàng Hoa Lộ chưa?

 

Tôi đáp:

 

- Như đă thưa với các cô ban năy, tôi vẫn chưa có ai để giung giăng giung giẻ trên con đường này hết.

 

Như Lan lại nh́n sang phía Ánh T., tinh nghịch:

 

-Bây giờ, th́ Lan tưởng anh đă t́m được người ấy rồi đấy chứ?

 

Tôi cười:

 

-Tôi cũng chỉ hy vọng vậy thôi. Chỉ dám mơ ước thôi, cô ạ.

 

Tôi cũng đưa các cô đi dạo trên những lối ṃn, rồi ngồi nghỉ dưới bóng những cây cổ thụ tàn lá xum xuê, nói đủ thứ chuyện. Chúng tôi cười đùa thật thoải mái, như những người bạn đă thân nhau từ lâu.

Măi tới 4 giờ chiều, khi mặt trời đă gần xế bóng, tôi mới tiễn các cô ra cổng trường, đón xe về Đàlạt.  Khi chia tay, Ánh T. nh́n tôi bịn rịn, và trao cho tôi địa chỉ của nàng ở Đà Lạt. Nàng nói, trước lúc bước lên xe:

 

-Cuối tuần, nếu rảnh rỗi, T. mời anh ghé thăm gia đ́nh T. nhé.

 

Hai hôm sau, Huy mới từ Saigon trở lại trường.  Tôi kể cho Huy là có Như Lan đến thăm Huy, nhưng không gặp, và nàng có giới thiệu cho tôi một người bạn của nàng là Ánh T.  Huy mừng rỡ, chia sẻ niềm vui với tôi… Rồi thứ bẩy tuần lễ kế tiếp, như đă hẹn trước, Huy và tôi cùng đáp xe đ̣ lên Đà Lạt.

Tới bến xe, Huy đi thẳng tới nhà Như Lan, và tôi t́m tới nhà Ánh T. Nhà của cha mẹ nàng là một biệt thự nhỏ nằm trên sườn đồi thông thoai thoải, trông xuống mặt hồ êm ả. Một hàng dậu gỗ sơn trắng ngăn cách vườn trước với lối đi bên đường; trong vườn trồng thật nhiều hoa hồng đỏ thẫm, vàng và trắng. Tôi đứng trước cổng, bấm chuông. Ánh T. đón tôi ngay bậc cửa. Vẻ hân hoan lộ rơ trên khuôn mặt rạng rỡ của nàng. Nàng nói nhỏ:

 

-T. mong anh suốt từ sáng tới giờ!

 

Nàng đưa tôi vào bên trong, giới thiệu tôi với cha mẹ nàng. Tôi kính cẩn đưa hai tay, biếu mẹ nàng hộp chocolat Ḥa Lan vừa mua ở khu Ḥa B́nh. Dường như Ánh T. đă nói sơ qua về tôi với cha mẹ nàng, nên ông bà đón tiếp tôi rất nồng hậu.

 

Ba của Ánh T. là Trưởng Ty Học Chánh.  Oâng có đầu óc cấp tiến và rất hiếu khách. Mẹ nàng là một phụ nữ đẹp dịu hiền, nói năng nhỏ nhẹ. Cha mẹ nàng hỏi thăm về gia đ́nh, cha mẹ anh em tôi. Được biết tôi quê ở Nam Định, cha nàng vui vẻ cho tôi biết, cha mẹ ông cũng gốc ở Nam Định, nhưng vào lập nghiệp ở cao nguyên từ những năm đầu thế kỷ, và ông đă ra đời ở ngay thị xă này.

Mẹ nàng từ Cần Thơ lên Đà Lạt theo học trường nữ trung học nội trú gần thác Cam Ly. Học xong, bà vào ngành giáo dục, và dạy ngay tại thị xă. Cha mẹ nàng gặp nhau khi ông dẫn học tṛ đi cắm trại, và bà cũng đưa học sinh đi ngoạn cảnh tại vườn Bích Câu.

Cha nàng vừa cười vừa nói:

 

-Duyên kỳ ngộ, cháu ạ. Chúng tôi gặp nhau ở vườn Bích Câu, y như chàng Tú Uyên gặp Giáng Kiều khi xưa vậy!

 

Mẹ nàng vui vẻ:

 

-Chỉ khác một điều, là Giáng Kiều tân thời không từ tranh vẽ bước ra thôi.

 

Mới gặp lần đầu, tôi đă quư mến cha mẹ nàng. Oâng bà thật hiểu biết, và cởi mở, đối với tôi rất thân t́nh.

Ánh T. mời tôi ở lại dùng cơm trưa với gia đ́nh nàng.  Trong bữa ăn, nàng nói chuyện thật dịu dàng, và luôn tay tiếp thức ăn cho tôi.

Aên xong, trong lúc cha nàng và tôi uống trà ngoài pḥng khách, Ánh T. nhanh nhẹn dọn dẹp bát đĩa và giúp mẹ rửa chén sau bếp.

Khi công việc dọn dẹp đă xong, cha mẹ nàng đi nghỉ trưa. Trước khi vào pḥng trong, cha nàng nói:

 

-Cháu dẫn em đi chơi nhé. Nhưng đừng về trễ.

 

Được lời như mở tấc ḷng, tôi ấp úng cám ơn cha mẹ nàng, và đưa Ánh T. ra hồ chơi.

Chúng tôi đi bên nhau dưới những rặng thông già râm mát. Trời xế trưa, nắng rất nhẹ; gió mát từ hồ thổi lên, mơn trớn những lọn tóc ḷa x̣a của nàng. Bên cạnh tôi, Ánh T. ríu rít như một nàng sơn ca. Nàng kể cho tôi chuyện học hành, chuyên bạn bè, thầy cô trong lớp. Nàng hỏi tôi về việc học, về cuộc sống của tôi tại cư xá Trường Nông Lâm Mục…

Chúng tôi dừng chân bên hồ, sát cạnh bờ nước. Một tảng đá khá lớn, bằng phẳng đặt ở đó tự bao giờ. Tôi trải chiếc áo khoác dài mầu nâu đậm xuống, mời Ánh T.  ngồi.

Chúng tôi ngồi bên nhau, nh́n ra mặt hồ phẳng lặng. Nước hồ trong, gợn sóng lăn tăn. Dăy núi Lang Bian xa xa, in đậm nét bên trên rừng thông bạt ngàn trước mặt. Tôi kể cho nàng ước mơ của tôi.

 

Ánh T. hỏi:

 

-Ra trường xong, anh định sẽ làm ǵ?

 

Tôi nói:

 

-Anh sẽ làm đơn xin phục vụ ở vùng cao nguyên. Anh hy vọng dùng kiến thức thâu thập được để phục vụ đất nước và xây dựng một trang trại nhỏ cho riêng ḿnh…

 

Ánh T. tinh nghịch, nheo mắt nh́n tôi:

 

-Cho riêng anh thôi sao?

 

Tôi hiểu nàng muốn nói ǵ. Tôi say sưa dệt ước mơ:

 

-Dĩ nhiên là một ḿnh anh không thể làm hết mọi việc trong trại này được. Anh cần có một người nào đó phụ giúp anh chứ.

 

Nàng hỏi tiếp:

 

-Anh dự tính sẽ làm ǵ nữa?

 

Tôi tiếp tục:

 

-Anh sẽ trồng cỏ, nuôi ḅ sữa…anh sẽ làm một vườn dâu?

 

Ánh T. reo lên:

 

-A, dâu hả? Em thích trái dâu lắm. Em thích làm mứt dâu, rồi làm rượu dâu nữa…

 

Tôi ngắt lời nàng:

 

-Không phải trái dâu T. nói đâu. Anh muốn trồng cây dâu, và nuôi tằm.

 

Ánh T. ngây thơ hỏi:

 

-Anh nuôi tằm để làm ǵ?

 

Tôi nh́n nàng tŕu mến:

 

-Để cho nó nhả tơ, để tơ dệt thành lụa, cho người anh yêu may áo…

 

Ánh T. cảm động chớp mắt:

 

-Hay quá nhỉ! Ở trường, anh học đủ mọi thứ. À, anh làm T. nhớ đến bài thơ được phổ nhạc, người ta hay hát trên đài phát thanh Đà Lạt…

 

Tôi ngắt lời nàng:

 

Có phải T. muốn nói bài “Thoi Tơ” của Đức Quỳnh không? Anh cũng thích bài ấy lắm!

 

Và tôi khe khẽ hát “Em lo ǵ trời gió, Em lo ǵ trời mưa, Em lo ǵ mùa hè, Em tiếc ǵ mùa Đông…Tơ dệt xong may áo, áo anh và áo em…Thơ anh làm, em hát, Tơ em dệt anh may, Ta xây đời bằng mộng, như tiếng nhịp con thoi….Em cứ yêu đời đi, như lúc ta c̣n thơ, Rồi để anh làm thơ, và để em dệt mơ”

 

Ánh T. vỗ tay, reo lên như một đứa trẻ:

 

-Anh hát hay quá. Chỉ nh́n anh hát thôi, cũng thấy thích rồi!

 

Tôi nh́n nàng say đắm:

 

-Nếu T. thích nghe, anh có thể ngồi đây hát cho T. nghe cả chục bản nữa!….

 

 

Trang Nhà NLM

Tuyển Tập 50 Năm Kỷ Yếu H́nh Ảnh 50 Năm