Một Chuyến Đi

Nguyễn Vơ Dzai

 

Chuyến đi thăm Việt Nam vào tháng 6 năm 2003 với nhiều kỹ niệm khá vui, chứa đầy t́nh bạn cao quư nhất là của các bạn hửu mà đă trên 40 năm nay tôi mới có cơ hội gặp lại. Tôi muốn tất cả các bạn cùng chia sẻ với tôi những cảm giác quư gíá đó để có thể t́m thấy chút ít ư nghĩa của cuộc đời c̣n lại. Rất nhiều anh chị em tôi chưa hề gặp gở trước đây nhưng những ân t́nh các anh chị đó dành cho làm tôi xúc động không ít.

Ngày 1 tháng 6, 2003 tham dự đám giổ của Anh "Đảo té ngựa" ở đường Lư Tự Trọng được Chị "Chín C̣" nhận diện mặc dầu tôi và chị Chín đă cách biệt nhau hơn 40 năm. Ỏ đây tôi gặp lại những khuôn mặt quen thuộc như HVHoàn, NQĐịnh, PNChâu và một số anh chi em khác. Tôi được thông báo mời tham dự ngày họp mặt bất ngờ của các Anh em NLM/NLS tại quán ăn "Đất Phương Nam" ở đường Huỳnh Tịnh Của gần chợ Tân Định vào ngày 7 tháng 6 năm 2003. Cũng tại quán ăn nầy ngoài sự hiện diện của hơn 90 anh chị em NLM/NLS (h́nh ảnh đă được Anh Mạnh Hùng gởi đến nhiều Anh chị), tôi gặp lại vị thầy khả kính Đặng Quang Điện mà đă trên 42 năm rồi tôi chưa hề găp mặt. 

 

Thầy Đặng Quang Điện và đám học tṛ

 

Thầy Điện trông già hơn xưa nhưng sức khỏe không bị hao ṃn với thời gian. Thầy dùng bửa cơm tối rất ngon miệng và dùng chút ít rượu chát đỏ Bordeau của tôi mang theo. Nh́n sức khỏe của thầy một số anh em học tṛ củ phải thèm muốn nếu không muốn nói là ganh tị nếu đem ra so sánh với thầy. Thầy vẫn c̣n sáng suốt, khả kính như xưa kia. Được ngồi cùng bàn với thầy, thấy thầy ḥa ḿnh với đám học tṛ tóc đă bạc phơ làm tôi chạnh nhớ đến năm đầu tiên (1960) khi tôi bước chân vào trường NLS Bảo Lộc. Thầy dạy chúng tôi môn học 'Sinh Vật Tổng Quát" và h́nh ảnh thuở xưa thầy giảng dạy đang sống lại trong tâm trí tôi. Thêm nửa tôi khó có thể tưởng tượng có cuộc hơp mặt quá bất ngờ, vui nhộn và đoàn kết với số đông Anh em bạn củ cùng trường đang chia sẻ tâm t́nh với nhau. Cũng tại đây tôi được Anh em thông báo ngày đại hội hợp mặt NLM/NLS sẻ được tổ chức tại Saigon (VN) vào hạ tuần tháng 5 năm 2005.

Việc tổ chức đại hội NLM/NLS năm 2005 đă được dự trù và đang xúc tiến bởi một nhóm anh chị em ỏ VN cùng các anh chị em khác ỏ hăi ngoại sẳn sàng trở về để tham gia tổ chức. Ban tổ chức khẳn định cuộc hợp mặt có tính cách bất vụ lợi (non profit) và không xen lẩn chính trị (non politic) vào trong. Trong hoàn cảnh hiện tại không nói đến những câu dí dỏm không có ư nghĩa như "tung cánh chim t́m về tổ ấm" hoặc "ta về ta tắm ao ta" và chúng ta hảy tạm gát qua những bất đồng gây nên các cuộc tranh luận gần đây để chúng ta thử nh́n lại xem động cơ nào đă thúc đẩy Anh chị em đứng ra tổ chức cuộc hợp măt thân hửu qui mô như vậy.

 

Anh NVDzai, Anh PNChâu và các anh chị NLS

 

Nói đến những cuộc hợp mặt NN đă có tại hăi ngoại như ở Pháp, nam Cali, bắc Cali, Houston hay Virginia miền đông nước Mỹ không có tính cách rộng lớn mà thiếu tầm vóc quan trọng của sự đoàn kết. Cao tay lắm chúng ta chỉ qui tụ vỏn vẹn không hơn một trăm bạn hửu mặc dầu hầu hết Anh chị em ỏ hải ngoại đều có đầy đủ phương tiện để di chuyển và được thông báo hàng tháng trước ngày họp mặt. Nói khác đi yếu tố việc làm và gia đ́nh vẫn là trở ngại chính cho hầu hết các anh chị em ḿnh không ở cùng một nơi (quốc gia hoặc tiểu bang). Gần năm mươi năm (50) đă qua, từ ngày trường Bảo Lộc NLM/NLS được thành lập đă có một số lớn anh chị em tốt nghiệp đă thành danh trước đây cũng như một số anh chị em khác đă thành đạt nơi xứ người. Chung quy phải nói cũng nhờ được trường đă đào tạo và bồi đắp cho chúng ta những kiến thức căn bản để ngày nay chúng ta mới có cuộc sống yên ổn ở xứ người. Nh́n các bạn ở lại Việt Nam sau năm 1975 (tôi ước lượng khoảng 50% trên tổng số) dỉ nhiên phương tiện di chuyển cũng như tài chánh không bằng các anh em chúng ta ở hải ngoại. V́ vậy nếu buổi hợp mặt được tổ chức ngay trong nước (VN) th́ tỉ lệ số người tham dự sẻ rất đông cọng thêm sẻ có một số lớn anh chị em hiện đang sống ở nước ngoài đồng ư trở về VN để tham dự. Như vậy nh́n chung th́ cuộc hợp mặt nếu tổ chức tại VN tất nhiên sẻ đem lại rất nhiều thành quả và chắc chắn có sự đoàn kết, chia sẻ t́nh thương giữa những người c̣n lại và những người phải bỏ quê hương ra đi. Điều chắc chắn là chúng ta không phủ nhận có sự dị biệt giữa các anh em ở nước ngoài cùng với những khuôn mặt của chế độ mới mà chúng ta bất đắt dỉ phải chạm tráng. Nhưng như ở phần trên chúng ta đă nói chỉ chú trọng đến ḥa hợp và t́nh thương của các anh chị em cùng trường, c̣n ngoài ra không chú ư đến các yếu tố khác.

Dị biệt dỉ nhiên không thể không có. Chúng ta không chối cải không có khoảng cách giữa những người phải bỏ nước ra đi đă lâu và những người c̣n lại cũng như những tập thể của chế độ hiện hành. Tuy nhiên điều làm tôi sung sướng và vui mừng nhất là tôi t́m ra phương cách không t́m thấy sự dị biệt đó mỗi lần tôi trở về thăm quê hương VN. Các em bé trong các trai mồ côi là biểu tượng duy nhất để tôi t́m thấy t́nh thương; tâm hồn tôi được thư thái mỗi lần đến thăm trại rồi sau đó từ trong trại mồ côi bước ra. Các bạn có thể vào tận G̣ Vấp, đến chùa Kỳ Quang 2 để thăm viếng các em mồ côi bị bệnh tê nảo. Hơn một trăm em ở đây không có sương vai hoặc sương sống nên suốt cuộc đời phải chịu nằm vùi trên chiếc giường đơn sơ, không thể ngồi hoặc đứng lên được. Cuộc sống của các em phụ thuộc vào sự săn sóc của các bà mẹ nuôi trong trại mồ côi. Bạn cũng có thể đi đến đường Tú Xương thăm trại mồ côi của hơn cả trăm em bé thiếu nhi thiếu dinh dưởng bi cha me vứt bỏ, không thừa nhận. Nơi đây các em đủ lứa tuởi từ một vài tháng đến 14, 15 tuổi. Có em đă gần 4 tuổi nhưng vóc dáng chỉ bằng các trẻ em b́nh thường khoảng 1 tuổi. Dỉ nhiên ngoài thể xác tăng trưởng chậm đến sự thông minh, hiểu biết cũng bị thua sút các em khác cùng lứa tuổi. Tôi được biết khẩu phần ăn của các em hàng ngày chỉ khoảng 25 cents US không hơn không kém. Các bạn cũng có thể đến tận Thị Nghè để vào thăm trại mồ côi của các em bị bệnh tê liệt. Chân và tay của các em ở đây không b́nh thường. Có em thiếu tay, có em thiếu chân hoặc có em thiếu cả tay lẩn chân. Di động của các em chỉ dùng cùi chỏ hoặc thân người mỗi khi cần thiết. Có những buổi sáng tôi vào trại và trải qua hàng tiếng đồng hồ để quan sát sinh hoạt của các em trong ngày và tôi được ban điều hành trại hướng dẩn và giải thích rành mạch tổ chức và sinh hoạt hàng ngày trại dành cho các em. Bên cạnh đó c̣n hàng trăm, hàng ngàn trại khác xa hơn ở rải rác khắp đất nước VN hiện nay. Có trại ở tận nơi khỉ ho gà gáy mà những người như tôi khi muốn thăm viếng phải dùng ghe nhỏ như phương tiện để được đưa đến tận nơi. Mỗi lần đến trại thăm các em, nh́n các em sinh hoạt hàng giờ tôi thấy t́nh thương giữa tôi và các em đă kết chặt. Tôi mườn tượng trong trạng huống đương thời có sợi giây liên lạc vô h́nh ràng buộc tạo ra t́nh thương giữa con người và con người. Tâm hồn tôi nhẹ nhỏm mỗi lần ở trại bước ra. Tôi thấy h́nh như tôi đă làm được một chút việc ǵ hửu ích mà từ trước đến nay tôi chưa hề nghỉ đến. Tuổi ǵa đă tạo cho tôi nhiều suy nghỉ và hành động ngộ nghỉnh. Phải nói là có nhiều t́nh thương đối với các em mồ côi đang cần đến những bàn tay ân ái.

Các bạn có thể v́ dị đồng, khác biệt hay bất đắt dỉ v́ một lư do nào khác không tham dự buổi tao ngộ NLM/NLS tổ chức vào năm 2005 nhưng nếu có dịp các bạn trở về thăm VN tôi xin các bạn bỏ chút th́ giờ quí báu ghé lại viếng thăm các em bé bất hạnh đang cần những người như các bạn để xoa dịu bớt nỗi thương đau của các em. Chắc chắn các bạn cũng như tôi sẻ có cảm giác thoải mái, nhe nhỏm khi các bạn bước chân vào cũng như khi từ các trại mồ côi các bạn bước chân ra.

 

Cổng Trường ngày nay

 

Viết ít hàng trên đây cũng như gởi đến các bạn ít h́nh ảnh của trường NLS/NLM Bảo Lộc thân yêu hiện nay để các bạn hiểu rằng bên cạnh những khác biệt ḿnh vẫn c̣n có thể t́m lại chút ít ǵ t́nh thương của người đồng loại. Trường học của chúng ta không c̣n như xưa. Tiêu điều, buồn bả chớ không c̣n khan trang, thơ mộng, ấm cúng và có khung cảnh hửu t́nh như trong thời gian chúng ta đă từng sống qua trước đây. Tôi chắc chắn anh chị em nào đă từng học và sống qua ở trường NLM/NLS Blao sẻ phải thở dài, ngao ngán đôi chút khi nh́n thấy cảnh vật hiện nay. Buồn và tiếc rẻ thời gian phù du và rất đẹp của thời xa xưa. Quá khứ quá đẹp trong khi hiện tại không biểu hiệu chút ít ǵ c̣n lại của quá khứ. Hăy bỏ qua một bên những bất đồng, di biệt để đi t́m sự hửu ích của t́nh thương giữa con người và con người. Bạn sẻ cảm thấy thoải mái hơn, sung sướng hơn và hạnh phút hơn khi bạn gởi gấm t́nh thương của ḿnh cho những người thật sự đang cần đến t́nh thương của bạn.

 

Trang Nhà NLM Tuyển Tập 50 Năm Kỷ Yếu H́nh Ảnh 50 Năm