Bá Nha
Tử Kỳ
Phí Minh
Tâm
![]()
Tử Kỳ di hận thân tiên khứ
Bá Nha suất cầm tạ tri âm
Bá Nha và
Tử Kỳ là hai người bạn tri âm thời Xuân Thu
Chiến Quốc. Sách Lă
Thị Xuân Thu có chép: “Bá Nha gảy đàn, Tử Kỳ
ở ngoài nghe trộm”.
Tử Kỳ c̣n khen tiếng đàn của Bá Nha lúc th́
“nguy nguy hồ chí tại cao sơn", lúc th́
"dương dương hồ chí tại lưu
thủy”.
Bá Nha,
họ Du tên Thụy, là người nước Sở,
nhưng làm quan Thượng Đại Phu nước
Tấn. Bá Nha
nổi tiếng là một khách phong lưu văn mặc,
lại có ngón đàn tuyệt diệu nhất đời và
không bao giờ rời cây Dao cầm yêu quư của ḿnh.
Tử
Kỳ, họ Chung tên Huy, là một danh sĩ ẩn dật
làm nghề đốn củi để báo hiếu cha
mẹ tuổi già nua, nhà
tại Tập Hiền Thôn, gần núi Mă Yên, ở cửa
sông Hán Dương.
Phần
I
Năm đó, Bá Nha phụng chỉ vua
Tấn đi sứ qua nước Sở. Trên đường về, khi
thuyền đến cửa sông Hán Dương, nhằm
đêm Trung Thu sáng trăng, phong cảnh hữu t́nh, Bá Nha cho
lịnh cắm thuyền dưới chân núi Mă Yên để
thưởng ngoạn. Cảm thấy hứng thú, muốn
dạo chơi một vài khúc đàn, Bá Nha sai quân hầu
lấy chiếc lư ra, đốt hương trầm,
xông cây dao cầm đặt trên án. Bá Nha trịnh trọng
nâng đàn, so dây vặn trục.
Sau đó đặt hết tâm hồn đàn lên
một khúc réo rắt âm thanh, quyện vào khói trầm.
Chưa dứt bài, đàn bỗng đứt dây.
Bá Nha giựt ḿnh tự nghĩ, dây đàn
bỗng đứt thế nầy ắt có người nghe
lén tiếng đàn, bèn sai quân hầu lên bờ t́m xem có ai là
người nghe đàn mà không lộ mặt. Quân hầu lănh
lịnh lên bờ th́ bỗng có người từ trên
bờ lên tiếng:
- Xin đại nhân thứ
lỗi cho, tiểu dân này đi kiếm củi về
muộn, đi ngang qua đây, nghe tiếng đàn tuyệt
diệu quá, nên cất bước đi không đành!
Bá Nha cười lớn bảo:
- Người tiều phu nào đó dám nói
hai tiếng nghe đàn với ta?
Tiếng nói từ trên núi lại đáp
lại:
- Đại nhân nói vậy, kẻ hèn này trộm nghĩ là
không đúng. Há đại nhân không nhớ câu nói của
người xưa: "Thập nhất chi ấp tất
hữu trung tín" (Trong một ấp có mười nhà
ắt có người trung tín). Hễ trong nhà có quân tử
th́ ngoài cửa ắt có người quân tử
đến... Nếu đại nhân khinh chỗ quê mùa không
người biết nghe đàn, th́ cũng không nên khảy
lên khúc đàn tuyệt diệu làm ǵ.
Bá Nha có vẻ ngượng khi nghe câu nói của
người tiều phu. Biết ḿnh lỡ lời, liền
tiến sát đến mũi thuyền dịu giọng nói:
-
Người quân tử ở trên bờ, nếu
thực biết nghe đàn, biết vừa rồi ta
khảy khúc ǵ không?
- Khúc đàn
đại nhân vừa tấu đó là: Đức Khổng
Tử khóc thầy Nhan Hồi, phổ vào tiếng đàn,
lời rằng:
Khả
liên Nhan Hồi mệnh tảo vong
Giáo
nhân tư tưởng mấn như sương
Chỉ
nhân lậu hạng đan biều lạc
Hồi năy, đại nhân đang đàn
th́ đứt dây, nên c̣n thiếu mất câu
bốn là:
Lưu đắc hiền
danh vạn cổ dương.
|
|
Tạm
dịch thơ: Nhan Hồi mất sớm thật đau
thương, Tư tưởng dạy người tóc bạc
sương. Ngơ hẹp nước bầu cơm giỏ
hẩm (1) Danh hiền lưu măi cỏi trần dương. PMTâm |
(1) Nhan
Hồi vui trong cảnh khốn khổ, sống trong ngơ
hẹp chỉ với giỏ cơm và bầu
nước.
Phần
II
Tử Kỳ tinh thông nhạc lư, tinh
tường Dao cầm, thấu rơ ḷng Bá Nha qua tiếng
đàn, lúc cao ṿi vọi, chí tại non cao, lúc th́ mênh mông
trời nước bao la, ư như nước chảy. Bá Nha vô cùng bái phục và xin
kết nghĩa anh em.
Trước khi chia tay, hai người hẹn gặp
lại năm sau cũng tại chốn nầy.
Mùa thu năm sau, khi Bá Nha trở lại Mă
Yên th́ Tử Kỳ, v́ bệnh, mới chết mộ c̣n
chưa xanh cỏ. Chung lăo, thân phụ của Tử Kỳ
đưa Bá Nha đến mộ.
Bên phần mộ Tử Kỳ, Bá Nha lạy và khóc
nức nở rằng: Hiền đệ ơi, lúc sống
anh tuấn tuyệt vời, nay chết, khí thiêng c̣n
phảng phất, xin chứng giám cho ngu huynh một lạy
ngàn thu vĩnh biệt.
Lạy xong, Bá Nha gọi đem Dao cầm tới,
đặt lên phiến đá trước mộ, ngồi
xếp bằng trên mặt đất một cách nghiêm trang,
so dây tấu khúc "Thiên thu trương hận",
tiễn người tri âm tài hoa yểu mạng. Tiếng
đàn đang réo rắt bỗng trầm hẳn xuống.
Gió rừng thổi mạnh, mây đen kéo lại, u ám
bầu trời, hồi lâu mới tan. Bá Nha ngưng đàn.
Gió ngừng rít, trời trong sáng trở lại, chim ai oán
lặng tiếng. Bá Nha nh́n
Chung lăo thưa:
- Tử Kỳ đă về đây chứng giám cho ḷng thành
của tiểu sinh. Cháu vừa đàn khúc đoản ca
để viếng người tri âm tài hoa mệnh yểu,
và xin đọc thành thơ đoản ca này:
|
|
Ức
tích khứ niên thu Giang
biên tằng hội quân Kim
nhật trùng lai phỏng Bất
kiến tri âm nhân Đăn
kiến nhất bôi thổ Thảm
nhiên thương ngă tâm Thương
tâm thương tâm phục Bất
nhẫn lệ phân phân Lai hoan
khứ hà khổ Giang
bạn khởi sầu vân Tử
kỳ tử kỳ hề Nhĩ
ngă thiên kim nghĩa Lịch
tận thiên nhai vô túc ngữ Thử
khúc chung hề bất phúc đàn Tam xích
dao cầm vị quân tử. |
|
Tạm
dịch nghĩa: Nhớ
đến mùa thu năm trước Từng
gặp bạn bên bờ sông Hôm
nay trở lại t́m Không
thấy người tri âm Chỉ
thấy một nấm mộ đất Thảm
thiết đau thương ḷng ta Ôi
thương tâm! Lại thương tâm! Không
cầm được nước mắt ṛng ṛng Vui
đến rồi đi, c̣n lại đau khổ Mâysầu
trổi lên bên ven sông Tử
Kỳ hởi! Tử Kỳ ơi! Em
và anh có nghĩa ngàn vàng Dù
có đến tận vô bến bờ cũng không nói
hết lời Vậy
khúc nhạc nầy cũng dứt không đàn nữa Dao
cầm ba thước chết luôn theo em. |
Tạm
dịch thơ: Từ nhớ đến mùa
thu năm trước
Khuyết Danh |

Phần III
Lời thơ vừa dứt, Bá Nha vái
cây Dao cầm một vái, tay nâng Dao
cầm lên cao, đập mạnh xuống tảng
đá. Dao cầm vỡ tan nát
tung từng mănh, trụ ngọc, phím vàng rơi lả
tả.
Chung lăo không kịp ngăn,
hoảng kinh hỏi rằng:
- Sao đại nhân lại
đập vỡ đàn quí giá nầy?
Bá Nha đáp lời bằng bài
thơ tứ tuyệt:
Suất
toái dao cầm phượng vĩ hàn
Tử
Kỳ bất tại đối thùy đàm
Đại
thiên thế giới giai bằng hữu
Dục
mịch tri âm nan thượng nan!
|
|
Tạm
dịch thơ: Đập nát Dao cầm đau xót phượng
(1) Tử Kỳ không có đàn cho ai Bốn phương trờI đất bao bè
bạn T́m được tri âm khó lắm thay! PMTâm |
(1) Dao cầm được làm từ phần gổ tốt nhất của cây ngô đồng. Khi xưa vua Phục Hy thấy 5 v́ sao rơi vào cây ngô đồng, rồi có chim phượng hoàng đến đậu. Biết là gỗ quí, hấp thụ tinh hoa Trời Đất, nên vua bảo thợ khéo lấy gổ chế làm nhạc khí gọi là Dao cầm, bắt chước nhạc khí ở Cung Dao Tŕ.