GỬI VỀ TRƯỜNG MẸ QG. NÔNG LÂM MỤC B'LAO THÂN YÊU

 

 

Trong chuyến hành hương về trường Quốc Gia Nông Lâm Mục B'lao, tất cả đồng môn chúng tôi bàng hoàng không xiết và xúc động tận đáy lòng bởi những đổi thay nghiệt ngã của năm tháng, cuộc đời. Mấy đoạn thơ dưới đây để chia xẻ cùng nhau một chút tâm sự ngậm ngùi, nhất là các bạn chưa một lần viếng trường trở lại.

 

CỔNG TRƯỜNG

Vừa lạ lẫm, vừa thân quen

Bao nhiêu năm mới về bên cổng này,

Nghẹn ngào pha chút ngất ngây

Còn trong trí tưởng tháng ngày trôi xa,

Lang thang đầu mạc cuối bờ

Dừng đây hóa hiện giấc mơ mãi tìm.

ÐẠI THÍNH ÐƯỜNG

 Xa nhìn thì vẫn như in

Hương xưa nào lại dần len lén về,

Trước vuông sân khấu, ô kìa !

Bước chân chậm đếm mà nghe nóng lòng,

Thính đường thoáng chốc mênh mông

Bậc thềm chấp chới như gần như xa.

GIẢNG ÐƯỜNG

Nửa đời vỗ giấc tìm quên

Tàn xuân phủ dấu còn in tường ngoài,

Ghế bàn lạnh, vết xưa phai

Bảng đen bụi phấn trắng trời phù du,

Ðếm từng bước hỏi xuân thu

Khép theo cánh cửa phiêu hư vô chừng.

"BẠCH CUNG"

Tần ngần hướng nẻo "bạch cung"

Hoắc huơ đến lạ, thoáng gần thoáng xa

Có ngờ đâu, chẳng nhận ra !

Màu sơn thiên cổ, dáng nhà lênh-khênh

Kẽm gai cản lối, vô tình ?

Thông vàng reo gió, cho mình băn khoăn

NHÀ NGỦ

Dài sân lối cỏ khô cằn

Ðôi khuôn kính vỡ hướng tầm mắt theo,

Hoang vu len nhẹ xuống chiều

Nắng lên gác ngã đìu hiu bóng dài,

Ngậm ngùi khế rụng ngâu phai

Trăng sơn cước vẫn theo hoài bóng câu.

HOÀNG HOA LỘ

Dấu hoàng hoa lộ xưa đâu,

Ðôi hàng cây ngã bóng cầu-nguyện chi !

Cỏ dài níu bước chân đi,

Cánh vàng hoa nọ bây giờ còn không?

Cành khô vắng bóng chim rừng

Tóc chiều hong gió bềnh-bồng trắng mây ...

VĂN PHÒNG

Xưa nào tấp nập bên nhau,

Nụ cười, ánh mắt, câu chào cũng chia,

Xôn xao hai buổi đi về

Dập dìu mai nắng thâu khuya chân người,

Bây giờ cửa bạc sơn phai

Hoa phong lối cũ thương hoài bước đi.

BIA KỶ NIỆM

Phương danh trường đã từng ghi

Trát hồ vôi lạnh tiếc gì bia xưa,

Cụm rừng xơ xác già nua

Dấu phù điêu hiện mơ hồ gọi nhau,

Ðã đành biển hóa nương dâu

Ta tìm ta giữa bạc đầu với ai ?

 

 

RỪNG CÂY MẪU

 Dưới rừng cây mẫu chừ đây

Dăm tàn thưa lá, vóc gầy guộc thân,

Thoảng hương quen, gió thì thầm

Tuổi, tên chết tự xa xăm buổi nào,

Ví bằng nhớ chút âm-hao

Gọi nhau, tưởng lại nôn-nao thuở đầu ...

THẢM CỎ

1.

Lá lao-xao, gió thì-thầm

Giữa trưa trên thảm cỏ nằm nhìn mây.

Tập bài thi nặng trên tay

Bỗng dưng thèm giấc ngủ ngày trời ơi !

Cho xin mười phút đủ rồi ....

Thoáng mắt ai sợi tơ trời mong manh.

 

2.

Tàn cây xanh, thảm cỏ xanh

Hoa sao mấy cánh quay nhanh giữa vời,

Xưa ơi trăm nỗi ngậm ngùi

Giờ hoang vu hiện với người hoang vu,

Trưa nay lãng đãng mưa mù

Con chim ẩn dưới cành khô lạ lùng.

 

THƯ VIỆN

 Một thời đen trắng phôi pha

Rừng sách xưa cũng bôn ba theo người,

Nâng niu chăm chút đâu rồi

Thời gian có, lại nửa thời gian không,

Ngó ra khung cửa cuối phòng

Nền thư viện dấu rêu phong im lìm.

CON ÐƯỜNG

 Mặt đường ôm nắng xiên khoai,

Chờ nghe nhịp guốc giã đôi gọi tình,

Ðợi chiều mắt nhớ lênh đênh

Hết mùa trăng tưởng giọt quỳnh từng chia,

Xuân xanh gió đợi mưa thề

Rồi mai bên nớ bên ni diệu vời.

NHỚ THẦY

 Thầy ơi, đâu dấu chân Người?

Cây thông cằn cỗi ru lời xót xa,

Mắt cay cay, nắng lệ nhòa

Bóng Thầy đâu giữa sàn hoa cuối mùa ...

Tịch tà vắng tiếng chào thưa

Vườn cam quít gió lượn lờ vi vu.

CÂY MIMOSA

Mimosa rũ bóng chờ,

Áo xưa trăm sắc biết giờ nơi đâu !

Mãi tìm mãi quý tình nhau,

Nửa đời qua, nữa qua cầu nắng mưa.

Nói sao cho đủ cho vừa

Ba ba năm thoáng một giờ chiêm bao !

 

KHU THỂ DỤC THỂ THAO

Bần-thần theo chuyện trước sau,

Này, khu thể dục-thể thao kia rồi !

Sân banh, sàn tập, bóng người,

Nhập vào cổ tích một thời hoang-sơ.

Chuyện đời thực, cứ như mơ !

Khấp khênh cùng vó ngựa Hồ khuất mau !

 

ÐỌNG LẠI

 Tuổi đời đã ngọn đèn hao,

Trông chờ - thôi cứ ngày sau hẹn hò.

Ru ta ngủ giấc tình vờ,

Chuyện đời cũng lắm ơ hờ đẩy đưa,

Có gì mà gửi, mà thưa !

Em này, trời đã hết mưa, ta về....

LỜI CUỐI

Nửa thì tỉnh, nửa dường mê.

Bốn bề đâu cũng bộn bề nhớ thương!

Ba ba năm! Cuô? hành hương!

Chắt chiu hoài niệm đoạn trường ngổn ngang

Ru cây ... dăm bảy lá vàng

Quỳ hoang ngập cả lối hoàng hoa xưa !!

Tâm trí Nguyễn Tử Hà